Những đêm sau đó, họ cùng nhau đi khắp nơi trong vương quốc này, mặc dù phần lớn thời gian vẫn là nằm trên mái nhà của trang viên để ngắm sao. Nhưng chỉ cần ở bên Anna, Jiang Yan đều cảm thấy rất hạnh phúc, làm gì cũng được.

Ngày ở bên con hào, Jiang Yan hỏi Anna liệu có thể ở bên anh mãi mãi không. Anna không chút do dự đồng ý, Jiang Yan vui mừng khôn xiết, liền viết nguyện ước lên thuyền giấy rằng muốn ở bên Anna cả đời, mong cô luôn vui vẻ hạnh phúc.

Tối hôm đó, anh trở về định cùng Anna ăn tối rồi ra ngoài, vừa vào cửa đã thấy Anna nằm bò trên bàn ăn, gương mặt ửng hồng nhìn anh. Jiang Yan tưởng Anna bị dị ứng, vì Dracula từng dặn rằng cô chỉ có thể ăn cà chua, cà rốt và m/áu của anh, ăn thứ khác sẽ bị dị ứng và nôn ra m/áu.

Jiang Yan vội chạy tới xem, Anna vừa thấy anh đã đứng dậy nhào vào lòng anh, may mà anh đỡ được nên cô không bị thương. Jiang Yan nhìn người trong lòng với đôi mắt mơ màng, gương mặt đỏ ửng, hỏi cô đã ăn gì? Có phải bị dị ứng không? Có khó chịu không?

Kết quả Anna cứ im lặng, Jiang Yan đang định bế cô về vương quốc m/a cà rồng thì đột nhiên Anna nhào tới cắn lấy môi anh, còn không ngừng mút mát như đang hôn.

Jiang Yan nhìn cô, liếc thấy trên bàn có một chai chất lỏng, anh từng thấy loại chai đó ở nhà hàng xóm. Anh với tay rót một ly, nhân lúc Anna cắn vào cổ tay mình liền nếm thử một ngụm mới biết đó là rư/ợu ủ từ cà rốt.

May mà chai rư/ợu này chỉ toàn vị cà rốt, không có thứ gì khác. Jiang Yan chợt hiểu ra tại sao Anna lại như vậy, hóa ra cô say rồi!

Sau nụ hôn vừa rồi, Jiang Yan đã không thể kiểm soát được ham muốn với Anna. Khi thấy cô vẫn mở đôi mắt long lanh nhìn mình, anh liền đặt một nụ hôn lên đó. Đôi môi Anna mềm mại, anh không ngừng quấn quýt. Khi bế Anna lên giường, Jiang Yan hỏi cô có được không, cô bé m/a cà rồng xinh đẹp nhìn anh trân trối rồi gật đầu. Sợi dây lý trí của Jiang Yan đ/ứt phựt, anh hòa trọn tình yêu của mình vào sự quấn quýt đêm đó...

Jiang Yan đã tỉnh từ lâu, nhưng thấy Anna vẫn đang nằm trong lòng mình, anh không nỡ rời đi. Anna tỉnh dậy cử động tay, anh lập tức hỏi cô có chỗ nào không khỏe không? Anh quá sợ cô khó chịu.

Kết quả khi Anna phát hiện ra những dấu vết trên khắp cơ thể, cô trừng mắt nhìn anh, gi/ận dỗi kéo tay anh lại cắn một cái. Anna của anh vẫn đáng yêu như vậy, nhưng người yêu cắn vào cổ sẽ tốt hơn, thế nên Jiang Yan để cô cắn vào cổ mình, cô cũng không chút do dự làm theo.

Lúc đầu hơi đ/au, nhưng vì là Anna cắn nên cũng không đến nỗi. Sau một lúc, Jiang Yan không chịu nổi mà rên khẽ, Anna liền buông ra rồi li/ếm vết thương cho anh. Không hổ là Anna của anh, thật đáng yêu.

Jiang Yan càng yêu Anna hơn, hay đúng hơn là anh luôn yêu cô, chỉ là tình yêu ấy mỗi ngày một lớn dần. Buổi tối khi ngắm sao cùng cô, anh nghĩ nếu cả đời này cứ như vậy thì tốt biết bao, anh có thể mãi mãi ở bên Anna, mãi mãi yêu cô như thế.

Từ ngày đó, tôi thấy Jiang Yan hơi lạ, ban ngày anh không ra ngoài nữa mà cứ ở nhà cùng tôi. Cho đến một ngày, anh đột ngột đổ gục ngay trước mặt tôi.

Tôi không biết phải làm sao, vội khoác áo choàng chạy sang tìm hàng xóm. Chồng của người phụ nữ đó là thầy th/uốc, ông ấy chẩn đoán cho Jiang Yan đang nằm trên giường.

Ông bảo Jiang Yan đột ngột ngất đi vì nhiễm một loại vi khuẩn, nhưng ông không biết cách chữa, chỉ nói sẽ giúp tôi hỏi các thầy th/uốc khác trong vương quốc.

May mắn là có một vị thầy th/uốc có thể chữa trị. Ông ấy đến khám và hỏi tôi về những vết s/ẹo trên tay và cổ của Jiang Yan, hỏi chúng tôi là qu/an h/ệ gì? Người hàng xóm nói dối rằng tôi và Jiang Yan là vợ chồng. Tôi không biết tại sao ông ấy lại nói vậy, nhưng cũng đồng ý, vì tôi không thể để lộ thân phận m/a cà rồng.

Ông ấy mới bớt nghi ngờ, kê cho tôi một đống th/uốc và dặn dò cách dùng. Nhưng tôi vẫn rất lo cho Jiang Yan nên đã dùng dơi nhỏ gửi tin cho cha, nhờ ông đến xem giúp.

Tôi không ngờ cha và cô Bella lại đến nhanh như vậy, chỉ hai đêm sau khi gửi tin họ đã tới. Cô Bella xem xét Jiang Yan rồi hỏi tôi những vết cắn trên cổ anh có phải do tôi hút m/áu mà ra không.

Tôi thừa nhận, cô và cha trao đổi với nhau một lúc rồi bảo rằng phải đưa Jiang Yan và tôi về, vì Jiang Yan có thể cũng sắp biến thành m/a cà rồng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm