Chương 2: Đệ nhất thâm tình thời Đường, hóa ra là đang m/ắng tôi
Khi bản thảo được đưa ra ngoài, tất cả mọi người tại hiện trường đều kích động.
Tài liệu giấy thời Đường không dễ bảo quản, nhất là bản thảo cá nhân lại càng hiếm thấy.
Lâm Vãn Tình đeo găng tay, cẩn thận mở cuộn giấy đầu tiên.
Ống kính livestream lập tức đẩy lại gần.
Tôi đứng bên cạnh, trái tim đ/ập nhanh hơn bình thường.
Không phải vì rung động.
Mà là vì nhồi m/áu cơ tim.
Cuộn giấy đó tôi quá quen thuộc.
Nói chính x/ác hơn, đó là thứ tôi viết vào năm 17 tuổi, sau khi bị vài đứa bạn x/ấu chuốc say rồi ép viết.
Lâm Vãn Tình nhận diện một lúc, khẽ đọc:
“Lòng ta hướng về trăng sáng,
Trăng sáng chê ta phiền.”
Hiện trường: “...”
Khung chat: “?”
Lâm Vãn Tình đọc tiếp:
“Ta tặng người ba cành đào, người nói phấn hoa làm nghẹt mũi.”
“Ta mời người cùng ngắm cảnh xuân, người nói muỗi mòng quá nhiều.”
“Thế gian sao có thể có kẻ lạnh lòng lạnh phổi đến thế?”
Phòng livestream bùng n/ổ.
“Văn học simp lỏ thời Đường sao?”
“Chủ m/ộ yêu hèn mọn quá!”
“Trăng sáng chê ta phiền, cười ch*t mất!”
Trần Chu sờ cằm: “Thầy Chu, có phải điều này chứng minh cách biểu đạt tình cảm cá nhân thời Đường trực diện hơn chúng ta tưởng không ạ?”
Tôi bình tĩnh nói: “Không hẳn.”
Lâm Vãn Tình ngẩng đầu: “Tại sao ạ?”
Tôi nói: “Bởi vì đây có thể chỉ là trò đùa nghịch giữa bạn bè với nhau.”
Trần Chu nghi hoặc: “Nhưng giọng điệu này rất thâm tình mà.”
Thâm tình cái con khỉ.
Năm đó tôi thua cá cược với mấy đứa bạn, bọn họ ép tôi viết một bài thơ sến súa đến mức chính tôi cũng muốn nôn.
Cái gọi là “trăng sáng”, căn bản chẳng phải cô nương nào cả.
Là chính tôi.
Ý nghĩa đầy đủ là: Lòng ta hướng về Chu Hiểu Minh, Chu Hiểu Minh chê ta phiền.
Dịch sang tiếng người chính là: Bọn họ đang ch/ửi tôi khó hầu hạ.
Lâm Vãn Tình lật mặt sau, biểu cảm bỗng trở nên vi diệu.
“Phía sau còn có chú thích.”
Lòng tôi lạnh toát.
Đừng đọc.
Tuyệt đối đừng đọc.
Cô ấy đã đọc ra rồi:
“Kẻ họ Chu này, mặt thiện lòng đen, miệng đ/ộc tay lười, đáng ăn đò/n.”
Toàn trường im phăng phắc.
Sau đó tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.
Trần Chu há hốc miệng: “Thầy Chu, kẻ họ Chu này...”
Tôi thản nhiên nói: “Thời Đường người họ Chu rất nhiều.”
Trần Chu: “Nhưng chuyên gia về thời Đường họ Chu ở viện chúng ta chỉ có mình thầy.”
Tôi nhìn cậu ta: “Trần Chu.”
“Dạ.”
“Thành tích tháng này của cậu còn muốn không?”
Trần Chu lập tức ưỡn thẳng lưng: “Người họ Chu thời Đường quả thực rất nhiều!”
Khung chat lại đã phát đi/ên.
“Ha ha ha ha thầy Chu cuống rồi!”
“Có khi nào thầy Chu chính là “trăng sáng” đó không?”
“Thầy ấy cuống như người yêu cũ của chủ m/ộ vậy.”
Lâm Vãn Tình trầm tư: “Thầy Chu, tại sao ngay từ đầu thầy đã nói đây có thể là bạn bè trêu đùa?”
Tôi chắp tay sau lưng, giọng điệu trầm ổn: “Làm nghiên c/ứu, phải mạnh dạn giả thuyết, cẩn thận chứng thực.”
“Căn cứ đâu ạ?”
“Kinh nghiệm.”
“Kinh nghiệm gì ạ?”
Tôi nhìn vào sâu trong phòng m/ộ, từ tốn nói: “Mối qu/an h/ệ bạn bè x/ấu giữa đàn ông với nhau, ngàn năm không đổi.”
Câu này vừa dứt, khung chat lại hiện lên một loạt sự đồng tình.
“Có lý.”
“Anh em tôi ch*t, tôi cũng nhét lịch sử đen vào m/ộ nó.”
“Thầy Chu đúng là chuyên gia, đến văn hóa bạn x/ấu cũng nghiên c/ứu.”
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần tôi không hoảng, thì chẳng ai có thể gán ghép chuyện này lên người tôi.
Nhưng giây tiếp theo, trong phòng m/ộ lại có người hét lên:
“Cô Lâm! Ở đây còn một lá thư nữa! Trên đó hình như nhắc đến thiên hạ đại lo/ạn!”
Nụ cười của tôi cứng đờ.
Thiên hạ đại lo/ạn?
Tôi chợt nhớ ra.
Lá thư đó không phải viết về thiên hạ đại lo/ạn.
Mà là ch/ửi con lừa nhà lão Vương hàng xóm.
Vì con lừa đó ngày nào cũng kêu giữa đêm, làm tôi ba ngày không ngủ được.
Tôi gi/ận từ trong lòng, cầm bút viết một câu:
Thiên hạ đại lo/ạn, đều vì con lừa nhà lão Vương.
Đó chỉ là một câu nói đi/ên rồ sau khi mất ngủ.
Nhưng đặt vào hiện trường khảo cổ 1300 năm sau...
Quả nhiên, Trần Chu đã kích động lên rồi.
“Thầy Chu, nếu lá thư này thực sự liên quan đến bất ổn xã hội thời Đường, đó là phát hiện quan trọng đấy ạ!”
Tôi tê liệt nhìn cậu ta.
Người trẻ tuổi à.
Cậu căn bản không biết, thứ cậu sắp đào lên không phải lịch sử.
Mà là hồ sơ b/ệnh án t/âm th/ần của tôi.
Lúc này, bên ngoài hiện trường truyền đến một trận xôn xao.
Có người hét: “Giáo sư Chu đến rồi!”
Tôi quay đầu nhìn lại.
Một người đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn, tóc chải chuốt bóng loáng, đi tới dưới sự vây quanh của phóng viên.
Chu Khải Sơn.
Giáo sư lưu lượng nổi tiếng trong giới sử học.
Chuyên môn biến ba phần bằng chứng thành mười phần bí ẩn.
Ông ta vừa đến gần, liền nghe thấy bốn chữ “thiên hạ đại lo/ạn”, đôi mắt lập tức sáng rực như nhìn thấy mỏ vàng.
“Ở đâu? Lá thư nào nhắc đến thiên hạ đại lo/ạn?”
Trong lòng tôi thắt lại.
Xong rồi.
Kẻ biết suy diễn đã đến.
Chương 3: Một con lừa, suýt nữa sửa lại sử thời Đường
Khi Chu Khải Sơn cầm lấy lá thư đó, tay ông ta run lên.
Không phải vì sợ.
Mà là vì phấn khích.
Tôi quá quen với biểu cảm này.
Các phương sĩ thời cổ đại nhìn thấy hoàng đế muốn trường sinh, chính là biểu cảm này.
Chuyên gia hiện đại nhìn thấy lưu lượng, cũng là biểu cảm này.
Văn tự trên thư không dài.
Nửa câu đầu là:
Thiên hạ đại lo/ạn, đều vì con lừa nhà lão Vương.
Nửa câu sau là:
Nếu còn kêu bậy giữa đêm, ta tất hầm nó.
Chu Khải Sơn xem xong, ánh mắt càng thêm rực rỡ.
Ông ta quay người đối diện với ống kính, giọng điệu trầm trọng và trang nghiêm:
“Mọi người, lá thư này rất có khả năng ẩn giấu một đường dây chính trị không ai biết đến vào thời kỳ trung vãn Đường.”
Tôi: “?”
Lâm Vãn Tình: “?”
Trần Chu: “?”
Phòng livestream lập tức tràn ngập bình luận.