Sinh nhật, anh tổ chức cho mọi người chơi trò "Tôi có, bạn không". Người thắng có thể đưa ra một yêu cầu với anh. Tất cả đều biết tôi được đón về nhà họ Lục đã ba năm nhưng vẫn chưa được ghi tên vào gia phả.
Mọi người đều nhường tôi, nói rằng đây là cơ hội anh dành cho tôi.
Chỉ có Lục Niệm là liên tục nhắm vào tôi:
“Anh cho em 500 ngàn tiền tiêu vặt mỗi tháng.”
“Anh từng đấu giá không giới hạn để m/ua trang sức tặng em.”
“Em có thể đường đường chính chính ăn Tết ở nhà.”
“Tên em đã được ghi vào gia phả nhà họ Lục.”
Bốn câu vừa dứt, tôi chỉ còn lại một ngón tay.
Cô ta lại cười, tung ra chiêu sát thủ:
“Trò chơi này vốn là anh tổ chức để dỗ em vui mà.”
Lòng tôi chùng xuống, nhìn về phía anh.
Anh cười chiều chuộng, giống hệt mọi lần trong ba năm qua, lại chọn đứng về phía cô ấy.
Tôi nhận thua, gập ngón tay cuối cùng.
Đột nhiên cảm thấy, mình cũng không còn tha thiết muốn về nhà nữa.
……
Phòng riêng chìm vào một khoảng lặng kỳ quái.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng.
Tôi chỉ mỉm cười, tự giác nâng ly rư/ợu lên, uống cạn.
“Tôi thua.”
Có người không chịu nổi bầu không khí ngượng ngùng liền lên tiếng hòa giải:
“Thực ra Lục Niệm phạm quy rồi nhỉ,
làm gì có ai đem chuyện nhà mình ra nói thế?”
Lục Niệm nhướn mày nhìn cô gái đó:
“Sao lại không được? Trò chơi này chẳng phải chơi thế này sao?”
Nói xong, cô làm nũng hỏi anh:
“Anh ơi, em có phạm quy không?”
Anh bất lực cong khóe mắt:
“Tính em thắng.”
“Trò này vốn dĩ tổ chức để em vui mà.”
“Muốn yêu cầu gì thì nói đi.”
Lục Niệm nhìn tôi đầy khiêu khích:
“Vậy ngày mai anh đi m/ua sắm với em nhé, em muốn m/ua một chiếc váy đẹp, anh có gu thẩm mỹ tốt mà.”
Tôi đặt ly rư/ợu xuống.
Nhân tiện cúi đầu, né tránh ánh mắt ngạo mạn của Lục Niệm.
Động tác nhượng bộ này tôi đã làm suốt ba năm, nên vô cùng thuần thục.
Tự nhiên đến mức ngay cả anh cũng không phát hiện tâm trạng tôi có gì bất ổn.
Anh nhíu mày, hơi khó xử:
“Ngày mai anh đã hứa giúp A Chỉ dọn nhà rồi.”
Lòng tôi thắt lại.
Trong ba năm trở về Hải Thành, tôi luôn ở ngoại ô, cách nhà họ Lục rất xa.
Tháng trước, anh hỏi tôi muốn quà sinh nhật gì.
Tôi nói muốn được công nhận danh phận, muốn tên mình cũng xuất hiện trên gia phả nhà họ Lục.
Anh xoa đầu tôi:
“Đổi cái khác đi,
em biết Niệm Niệm rất để bụng chuyện này mà.”
“Thời gian qua anh đã cố gắng khuyên nhủ con bé, đợi nó đồng ý là em có thể về nhà.”
Tôi cụp mắt, lùi một bước:
“Vậy dọn đến chỗ gần nhà họ Lục hơn được không?”
“Chỗ bây giờ xa quá, làm gì cũng bất tiện.”
Anh nhíu mày, không lập tức đáp ứng, chỉ nói sẽ cân nhắc.
Thực ra tôi biết, anh lại đi hỏi Lục Niệm rồi.
Vị tiểu thư này từ nhỏ đã thế chỗ tôi sống trong nhà họ Lục, hưởng thụ mọi sự cưng chiều.
Ngay cả mẹ cũng dỗ dành, nâng niu, sợ cô ấy phật ý.
Quả nhiên, hôm qua anh báo với tôi, Lục Niệm đã đồng ý cho tôi dọn nhà.
Anh đã tìm sẵn nhà cho tôi, qua sinh nhật là tôi có thể chuyển vào.
Tôi mừng rỡ, nài nỉ anh đi cùng.
Anh đồng ý.
Ánh đèn trong phòng lúc sáng lúc tối, hắt lên gương mặt Lục Niệm.
Cô nhíu mày:
“Dọn nhà gấp gì chứ, ngày kia không được? Ngày kia nữa không được?”
Anh thấy cô bực liền vội nói:
“Em m/ua váy cũng chẳng gấp đâu nhỉ, ngoài ngày mai ra, thời gian nào cũng được.”
“Em cứ muốn ngày mai, chiếc váy đó đang được săn đón!”
Lục Niệm nâng giọng,
không khí càng thêm ngượng ngùng.
Trước mặt nhiều người như vậy, sắc mặt anh hơi trầm xuống.
Một lát sau, anh khẽ mở môi, vừa định nói gì đó.
Tôi đã lên tiếng:
“Ngày mai hai người đi m/ua sắm đi.”
“Tôi không dọn nhà nữa, ở chỗ cũ cũng tốt rồi.”
Lời vừa dứt, anh lập tức ngạc nhiên nhìn sang tôi.
Anh biết tôi khao khát chuyển vào trung tâm thành phố thế nào, khao khát được sống gần nhà họ Lục ra sao.
Nên thấy tôi chủ động gỡ rối, ánh mắt anh thoáng chút xót xa và áy náy.
“Tiếp tục chơi đi.”
Anh nhìn tôi đề nghị:
“Lần này A Chỉ bắt đầu trước.”
Tôi lặng thinh hồi lâu, cô gái bên cạnh huých khuỷu tay:
“Nhanh lên, anh cậu đang nhường cậu đấy, lần này chắc chắn cậu thắng!”
Tôi giơ năm ngón tay, nhìn Lục Niệm:
“Tôi từng ngắm bình minh lúc 4 giờ sáng trên núi.”
Mọi người tại hiện trường đều rất hợp tác thở dài tiếc nuối.
Lục Niệm liếc tôi một cái, gập một ngón tay.
Sau đó không nhịn được nói:
“Tôi đã đi Ai-xơ-len xem cực quang cùng cả nhà.”
Tôi mặt không đổi sắc cũng gập một ngón, chậm rãi nói:
“Tôi từng nuôi một con lợn nặng 300 cân.”
Cô ta chê bai nhăn mặt:
“Trên trời có một hành tinh mang tên tôi,
là quà sinh nhật mẹ tặng tôi.”
Tôi cụp mắt, giọng bình thản:
“Tôi từng một mình lo liệu tang lễ cho cha mẹ.”
Cô ta sững lại, nghiến răng nói:
“Tôi 18 tuổi đã tham gia tiệc từ thiện, đại diện cho toàn bộ nhà họ Lục!”
Tất cả đều im lặng.
Không biết từ khi nào, trò chơi này chỉ còn lại tôi và Lục Niệm.
Tôi không lùi không tránh, giơ hai ngón tay còn lại, giọng không chút cảm xúc:
“Lúc g/ầy nhất, cân nặng của tôi chỉ có 70 cân.”
Lục Niệm không cam chịu yếu thế, tấn công dồn dập:
“Tôi có 20 triệu tiền tiết kiệm, cùng 3 căn nhà view biển!”