Ngày tận thế ập đến, cả nhà đều thức tỉnh dị năng, chỉ riêng tôi là kẻ vô dụng. Nhưng họ không hề biết, tôi mới chính là "wifi di động" cho năng lực của cả gia đình.
Chỉ trong phạm vi năm trăm mét quanh tôi, họ mới thực sự là những kẻ dị năng mạnh mẽ.
Thế nên tôi luôn bám sát gót chân họ, không rời nửa bước,
còn họ thì nâng niu "kẻ phế vật" duy nhất không có năng lực này như báu vật.
Cho đến khi anh trai c/ứu được một cô gái có dung mạo giống mẹ như đúc từ trong biển x/ác sống.
Tôi mới biết, mình chính là con gái giả bị bế nhầm.
Sau khi trở thành người nhà của tôi, cô ta thức tỉnh dị năng không gian có thể tích trữ vật phẩm vô hạn.
Thế nhưng khi đi tìm ki/ếm vật tư, cô ta lại bất ngờ kéo tôi ra khỏi vòng bảo vệ, đẩy thẳng vào siêu thị đầy x/ác sống.
"Đồ phế vật chiếm nhà người khác! Mọi người đều đang liều mạng, cớ gì mày dám trốn phía sau hưởng lợi?"
Tôi giãy thoát khỏi tay cô ta, giải thích:
"Tôi không thể đi, nếu tôi ch*t, dị năng của mọi người sẽ..."
Hai chữ "biến mất" còn chưa kịp thốt ra, nòng sú/ng lạnh lẽo đã chĩa thẳng vào trán tôi.
......
"Không đi, tao sẽ b/ắn nát đầu mày!"
Giọng Thẩm Nghiên lạnh lẽo và đ/ộc địa.
Tôi chỉ thấy da đầu tê dại, còn đ/áng s/ợ hơn cả khi bị x/ác sống nhắm vào.
Tay không đi gi*t x/ác sống?
Cô ta, rõ ràng là muốn ép tôi đi ch*t!
Còn những kẻ dị năng từng bảo vệ tôi thì không một ai lên tiếng.
Vừa rồi Thẩm Nghiên cố ý điều bố mẹ và anh trai đi chỗ khác, lúc này căn bản không còn ai có thể giúp tôi.
Đột nhiên, một cây cốt thép dính đầy m/áu x/ác sống được đưa tới trước mắt tôi, người cầm nó lại là Chu Thành An, kẻ luôn trầm mặc ít nói trong đội.
"Cầm lấy, đi sau tôi."
Chu Thành An không có dị năng, chỉ là một người thường, nhưng anh lại là người duy nhất dám đứng ra.
Tôi mỉm cười cảm kích với anh, nắm ch/ặt lấy cây cốt thép.
Thẩm Nghiên thấy vậy, cười khẩy một tiếng:
"Một tên phế vật cũng đòi anh hùng c/ứu mỹ nhân, định diễn phim ngôn tình giữa ngày tận thế sao?"
Cô ta dùng sú/ng vỗ nhẹ vào má tôi, mỉa mai:
"Chị à, hai kẻ phế vật các người trông đúng là một nhà."
Tôi nghiến răng, nhìn cô ta thật sâu một cái.
Sự an nguy của cả nhà, thậm chí của toàn đội, đều treo trên người tôi, tôi không thể ch*t.
Lối vào siêu thị tựa như quái vật nuốt chửng người.
Tôi siết ch/ặt vũ khí, đi sau lưng Chu Thành An, bước vào trong.
Trong không khí tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc gây buồn nôn, hơn mười bóng đen lảng vảng giữa các dãy kệ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gầm gừ.
Tôi cẩn thận di chuyển về khu vực thực phẩm.
"Cạch" một tiếng nhẹ, một viên đạn lăn xuống cạnh chân tôi.
"Gào――"
Nghe thấy động tĩnh, x/ác sống lập tức lao thẳng về phía tôi!
Tim tôi đ/ập thình thịch, hai tay vung mạnh cây cốt thép, đ/âm phập vào mắt nó.
Vừa rút vũ khí ra, mấy con x/ác sống bên cạnh đã gầm gừ lao tới.
Chu Thành An lập tức hỗ trợ, chúng tôi tựa lưng vào nhau, liên tục vung cốt thép, phối hợp ch/ặt ch/ém gi*t x/ác sống.
Còn Thẩm Nghiên thì được một đám dị năng giả bảo vệ, thong dong dạo bước theo sau chúng tôi, thỉnh thoảng lại phất tay thu gom vật tư vào không gian.
Cô ta bịt mũi thúc giục:
"Nhanh lên! Phế vật đúng là rác rưởi, dị năng giả chỉ cần phất tay là xong, vậy mà các người lại lề mề cả buổi."
Đợi chúng tôi vất vả dọn sạch x/ác sống, trên kệ đã trống trơn, còn trong balo chúng tôi chỉ vẻn vẹn vài gói bánh quy nén ít ỏi đến thảm hại.
Đúng lúc này, ánh mắt Thẩm Nghiên rơi vào cánh cửa kho đóng kín phía trước.
"Chỗ này chắc chắn có nhiều vật tư!"
Mắt cô ta sáng lên, không thèm suy nghĩ, trực tiếp đưa tay ra định kéo cửa.
"Đừng mở!"
Lòng tôi thắt lại, buột miệng hét lên.
Nhưng đã quá muộn.
Cô ta hào hứng kéo cửa kho ra, một luồng gió tanh tưởi thổi thẳng vào mặt,
một con chó x/ác sống khổng lồ lao tới.
Thẩm Nghiên hét lên một tiếng, trở tay túm ch/ặt lấy tôi, đẩy ra chắn trước người cô ta!
Đồng tử tôi co rụt lại, căn bản không kịp phản ứng, đã đối diện với hàm răng nanh lạnh lẽo của con chó x/ác sống.
Giây tiếp theo, một tia sét tím chính x/ác bổ xuống đỉnh đầu con chó x/ác sống, khiến nó hóa than trong chốc lát.
Là anh trai Thẩm Liệt!
Tôi quay đầu lại, lại thấy Thẩm Nghiên mặt mày oan ức nhào vào lòng anh trai.
"Đều tại đồ phế vật đó! Nhất định chạy lung tung, suýt nữa hại em bị x/ác sống cắn ch*t!"
Thẩm Liệt đ/au lòng xoa đầu cô ta, dỗ dành:
"Có anh ở đây, đừng sợ!"
Khi ngước mắt nhìn tôi, sự dịu dàng trong đáy mắt anh tan biến, thay vào đó là băng giá lạnh lẽo.
"Nếu không phải anh đến kịp, Nghiên Nghiên đã bị thương rồi!"
"Thẩm Mộc, anh không muốn lần sau còn thấy chuyện này xảy ra nữa."
Lúc này bố mẹ cũng vẻ mặt lo lắng vây lại.
Mẹ nắm tay Thẩm Nghiên nhìn từ trên xuống dưới, không yên tâm khoác lên người cô ta một lớp khiên phòng hộ dị năng.
Bố không nói một lời, thi triển dị năng chữa lành trị thương cho cô ta, dù Thẩm Nghiên chẳng hề xây xước.
Đợi x/ác định Thẩm Nghiên không hề hấn gì, họ mới nhớ đến tôi.
Không phải quan tâm,
mà là trách m/ắng.
Mẹ liếc nhìn tôi người đầy bầm dập, gi/ận dữ nói:
"Không có dị năng thì ở yên trong căn cứ, đừng chạy ra đây gây rối!"
"Nghiên Nghiên đã phải chịu khổ bên ngoài hai mươi năm, mẹ tuyệt đối không cho phép nó chịu thêm dù chỉ một chút tổn thương!"
Bố nhíu mày, thở dài:
"Mộc Mộc, để trừng ph/ạt sự liều lĩnh lần này của con, vết thương của con lần này bố sẽ không chữa, cũng để con nhớ đời!"
Tôi mấp máy môi, muốn nói cho họ sự thật.