Nhưng tôi biết rõ, kể từ giây phút Thẩm Nghiên được nhận về nhà, trái tim họ đã lệch hướng.
Chỉ cần Thẩm Nghiên khóc một tiếng, họ sẽ áy náy bắt tôi nhường lại phòng và quần áo.
Tôi bị đuổi đến căn hộ tồi tàn ở rìa ngoài cùng của căn cứ, còn Thẩm Nghiên lại xa xỉ tắm ba lần một ngày giữa thời mạt thế.
Ngay cả chuyến đi tìm ki/ếm vật tư lần này, cũng là để tìm mỹ phẩm cho cô ta.
Bố mẹ bảo, đây là sự bù đắp cho Thẩm Nghiên.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay, một viên đạn cộm vào da th!t đ/au nhói.
Viên đạn lăn xuống chân tôi lúc nãy, chính là do Thẩm Nghiên ném.
Tôi xem cô ta là người nhà, cô ta lại chỉ mong tôi ch*t.
Thấy cả nhà đều bênh vực mình, Thẩm Nghiên vô cùng đắc ý.
Cô ta đảo mắt đầy toan tính,
chỉ vào balo vật tư tôi thu thập được, ngang nhiên nói:
“Nộp hết đồ mày tìm được lại, bỏ vào không gian của tao!”
Tôi sững sờ, mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
“Đây là vật tư tôi liều mạng mới tìm được...”
“Thì sao chứ?”
Thẩm Nghiên cười khẩy, như thể vừa nghe thấy một trò đùa nực cười nhất trên đời.
“Mày ăn bám ở nhà họ Thẩm hai mươi năm, chiếm đoạt cuộc đời tao, cư/ớp đi người nhà tao, trả lại chút vật tư thì đã sao?”
“Đây không phải là nộp, mà là mày n/ợ tao!”
“Mày chiếm nhà người khác bao năm nay, sớm đã phải trả lại mọi thứ cho tao rồi!”
Cô ta dồn ép không ngừng, ánh mắt tràn ngập sự c/ăm gh/ét chực trào ra.
Thẩm Liệt day day ấn đường, nhìn tôi, giọng đầy mệt mỏi:
“Chuyện bế nhầm là cái gai trong lòng Nghiên Nghiên, mấy món vật tư này, cứ cho nó đi.”
Nói xong, anh trực tiếp xách balo lên, đưa đến trước mặt Thẩm Nghiên.
Thẩm Nghiên nhìn mấy gói bánh quy nén bên trong với vẻ chê bai, lầm bầm:
“Chỉ có từng này thôi? Quả nhiên là đồ phế vật!”
Thẩm Liệt xoa đầu cô ta, ôn tồn nói:
“Đừng gi/ận nữa, anh dẫn em đi tìm loại nước hoa em vẫn hằng mong muốn.”
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi,
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, trái tim nặng trĩu dần xuống.
Lúc tiểu đội nghỉ ngơi chỉnh đốn, tôi và Chu Thành An đều không được chia chút thức ăn nào.
Kiệt sức cộng thêm đói bụng cồn cào, gương mặt tôi tái nhợt đến đ/áng s/ợ.
Vật tư đều nằm trong không gian của Thẩm Nghiên, tôi gượng dậy định đi tìm cô ta.
Vừa bước đến cạnh chiếc xe địa hình của Thẩm Liệt, tôi khựng lại.
Thẩm Nghiên đang gặm một quả táo tươi, một tay lay lay cánh tay Thẩm Liệt làm nũng:
“Anh à, anh chính là quá mềm lòng.”
“Thẩm Mộc không có dị năng, lại còn là kẻ chuyên gây họa, giữ lại cái gánh nặng này chỉ tổ lãng phí lương thực! Gặp x/ác sống, cô ta còn làm vướng chân chúng ta!”
Thẩm Liệt bật cười khẽ, búng nhẹ vào trán cô ta.
“Dù nó là phế vật, nhưng cũng không phạm đại họa, anh cũng không thể tùy tiện đuổi nó đi được.”
Phế vật.
Hai chữ nhẹ bẫng, lại đ/è nặng lên người tôi.
Dạ dày tôi cuộn trào, không phải vì đói, mà vì buồn nôn.
Ngày đầu tiên tận thế bùng n/ổ, cả nhà chúng tôi vẫn chỉ là những người bình thường.
Bố mẹ và anh trai bị x/ác sống vây kín, sợ đến r/un r/ẩy toàn thân, quên cả việc bỏ chạy.
Chính tôi bất chấp tất cả lao lên, gào thét đá/nh lạc hướng đám x/ác sống.
Tôi cắm đầu chạy,
mấy lần suýt bị đám x/ác sống đuổi sát nút x/é nát.
Giữa ranh giới sinh tử, toàn thân tôi chấn động, thức tỉnh năng lực đặc biệt.
Và cũng đúng lúc đó, bố mẹ cùng anh trai cũng thức tỉnh dị năng.
Mẹ giơ tay dựng lên một lớp khiên phòng hộ cho cả nhà, đám x/ác sống lập tức bị chặn lại cách tôi một mét.
Anh trai tùy ý vung tay phóng ra vài tia sét, trong nháy mắt tiêu diệt sạch x/ác sống xung quanh.
Bố cũng lập tức lao đến bên tôi, thúc đẩy dị năng chữa lành trị thương cho tôi.
Lúc ấy, họ đều hào hứng vây lại, hỏi tôi thức tỉnh dị năng gì.
Khi nghe nói dị năng của tôi chỉ là một cái wifi, mọi người “phì” cười, sau đó an ủi tôi:
“Không có dị năng cũng không sao, chúng ta sẽ bảo vệ con cả đời.”
Khi ấy, tấm lòng muốn bảo vệ tôi của họ là thật.
Còn giờ đây, sự chê bai tôi là phế vật, cũng là lời thật lòng của họ.
Đột nhiên, một thanh sô-cô-la được đưa đến trước mắt tôi.
Chu Thành An khẽ nói:
“Ăn đi, tôi chưa bóc niêm phong.”
Tim tôi rung lên, thứ này trong thời mạt thế quá đỗi quý giá, tôi vội xua tay nói không thể nhận thức ăn của anh.
Chu Thành An lại kiên quyết nhét vào tay tôi, giọng vô cùng nghiêm túc:
“Vốn dĩ nó là của cô.
“Lúc trước tôi suýt ch*t đói, chính cô đã chia cho tôi một túi thức ăn, chỉ còn lại thanh sô-cô-la này, tôi vẫn giữ mãi.”
Tôi sững sờ.
Ngay sau đó, nụ cười nở trên môi tôi.
Tôi bóc vỏ, bẻ đôi đưa cho anh: “Cùng ăn nhé.”
Nhưng giây tiếp theo, thanh sô-cô-la trong tay tôi bị hất văng, giọng the thé của Thẩm Nghiên n/ổ vang bên tai:
“Thẩm Mộc, mày dám ăn tr/ộm vật tư của đội!”
Thanh sô-cô-la rơi xuống đất, dính đầy bụi.
Tôi từ từ đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng chữ rõ ràng:
“Tôi không ăn tr/ộm, ngược lại chính cô đã c/ắt xén bữa trưa của chúng tôi.”
Thẩm Nghiên cười khẩy, giọng đột ngột cao vút:
“Mày chẳng có đóng góp gì cho tiểu đội, tao dựa vào đâu mà chia thức ăn cho mày!”
Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút các thành viên khác, họ lần lượt vây lại.
Thẩm Nghiên nhặt tờ giấy gói dưới đất lên, giơ cao.
“Mọi người đến mà xem, cô ta dựa vào thân phận con nuôi nhà họ Thẩm, trước đây ăn bám trong đội thì thôi, giờ còn dám tr/ộm sô-cô-la nuôi trai lạ!”