“Để bù đắp cho Thẩm Nghiên, tôi đã chủ động coi cô ta là người nhà, ban tặng cho cô ta dị năng không gian.”

“Thế nhưng cô ta lại hết lần này đến lần khác bài xích tôi, vu khống tôi, h/ãm h/ại tôi, đẩy tôi vào chỗ ch*t.”

“Các người thật sự không biết bộ mặt thật của cô ta sao?”

“Không, các người chỉ là thuận nước đẩy thuyền, chỉ muốn tống khứ tôi, một kẻ phế vật mà thôi!”

Tôi ngừng lại một chút, khẽ cười thành tiếng:

“Nhưng các người không ngờ rằng, rời xa tôi, các người mới chính là phế vật!”

Câu nói này trực tiếp đá/nh tan sự kiêu ngạo của nhà họ Thẩm.

Thẩm Liệt môi r/un r/ẩy, nắm ch/ặt nắm đ/ấm.

Anh ta thức tỉnh thành dị năng giả mạnh nhất ngay ngày đầu tận thế, tự xây căn cứ, chiếm đất làm vua.

Nhưng bây giờ, tôi nói với anh ta rằng, anh ta thực chất chỉ là một kẻ phế vật!

Điều này còn khiến anh ta đ/au đớn hơn cả cái ch*t.

Tôi không nhìn họ nữa, quay đầu nhìn sang Chu Thành An bên cạnh.

Chỉ vì một túi thức ăn tôi tặng, anh lại sẵn sàng hy sinh tính mạng vì tôi.

Những người chân thành như anh mới là người nhà mà tôi mong muốn.

“Chu Thành An, anh trai của tôi.”

Giọng tôi trở nên dịu dàng, giới thiệu với nhà họ Thẩm:

“Dị năng của anh ấy là điều khiển tinh thần!”

Cả hội trường xôn xao.

Chỉ vài phút trước, Chu Thành An vẫn là một người bình thường không thể bình thường hơn, thế mà bây giờ anh lại một bước trở thành dị năng giả?

Thậm chí có người tận mắt thấy anh bị x/ác sống cắn x/é, nhưng giờ anh không những không bị lây nhiễm, mà còn chẳng hề hấn gì.

Tất cả những điều này quá mức khó tin.

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Chu Thành An chỉ thản nhiên lên tiếng:

“Nhảy múa đi.”

Giây tiếp theo, đám x/ác sống vốn đang quỳ rạp dưới đất bỗng chốc lảo đảo đứng dậy, nhảy múa những động tác thể dục nhịp điệu một cách cứng nhắc nhưng đầy q/uỷ dị.

Đám x/ác sống vốn thấy người là cắn, lúc này lại ngoan ngoãn như chó, thực hiện những động tác hài hước buồn cười.

Đây vẫn là ngày tận thế sao?

Còn nhà họ Thẩm đối diện, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, trong mắt là sự đố kỵ gần như vặn vẹo.

Đố kỵ với Chu Thành An.

Họ hối h/ận rồi.

Thẩm mẫu hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má,

Bà nghẹn ngào khóc lóc:

“Mộc Mộc! Là mẹ nhất thời hồ đồ! Con tha thứ cho chúng ta lần này có được không? Chúng ta là người một nhà mà!”

Tôi không động đậy, lạnh lùng nhìn người mẹ từng là của mình.

Thẩm phụ ôm bà vào lòng, áy náy nhìn tôi, khẩn cầu:

“Tình thân hai mươi năm, dù không cùng huyết thống thì cũng sớm đã đậm sâu hơn nước rồi. Mộc Mộc, quay về được không?”

Thẩm Nghiên che giấu sự đố kỵ và cam chịu trong đáy mắt, cũng giả tạo lên tiếng:

“Chị à, em chỉ vì quá sợ hãi mất đi tất cả mới làm như vậy. Vì chị không sao rồi, đừng so đo với em nữa được không? Sau này chúng ta đối xử tốt với nhau, làm một đôi chị em hòa thuận nhé.”

Cuối cùng là Thẩm Liệt, anh ta cười với tôi đầy dịu dàng, nhưng quá đỗi giả tạo.

“Mộc Mộc, còn nhớ những ngày tháng chúng ta lớn lên cùng nhau không? Lần nào cũng là anh trai bảo vệ em.”

“Tình cảm giữa chúng ta, người ngoài như Chu Thành An làm sao so sánh được.”

Cả gia đình, người một câu, ta một lời.

Cứ như thể chỉ cần tôi gật đầu, mọi tổn thương họ gây ra cho tôi trong quá khứ đều có thể xóa bỏ.

Nhưng cùng một cái hố, tôi sẽ không bao giờ vấp ngã lần thứ hai.

Tôi cười khẩy, thốt ra bốn chữ:

“Các người không xứng.”

Sắc mặt Thẩm Liệt cứng đờ, anh ta ngơ ngác nhìn tôi, giọng khàn đặc:

“Ý... gì?”

Tôi đột nhiên cười.

Chậm rãi giơ cánh tay trái lên, da th!t trên cổ tay lật ngược, vết thương dữ tợn đối diện thẳng với Thẩm Liệt.

“Vết thương này, là chính tay anh rạ/ch.”

Tôi ngước mắt, bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Rất đ/au.”

“Cho nên tôi quyết định không dùng dị năng chữa lành, giữ lại vết s/ẹo này để mãi mãi ghi nhớ nỗi đ/au đó.”

Thẩm Liệt run lên bần bật, loạng choạng lùi lại, không dám đối diện với tôi.

Thẩm phụ và Thẩm mẫu cũng bị mảng m/áu đỏ rực đó đ/âm đ/au mắt.

Bỏ rơi tôi, họ cũng là kẻ đồng lõa.

Sắc mặt họ lập tức trở nên xám xịt, ngay cả hơi thở cũng mang theo sự tuyệt vọng.

Thẩm Nghiên co rúm trong góc, sợ tôi chú ý đến mình.

Nhìn bộ dạng này của họ, khóe môi tôi nở một nụ cười lạnh lẽo:

“Các người yên tâm, tôi sẽ không gi*t các người.”

Nhà họ Thẩm lau mồ hôi lạnh trên trán, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Tôi thích thú nhìn họ, chậm rãi nói:

“Trở thành người bình thường mà các người từng kh/inh bỉ nhất, cảm giác thế nào?”

“Tôi rất muốn xem, khi đã trở thành phế vật, các người có thể chống đỡ được bao lâu trong ngày tận thế này.”

Lời vừa dứt, tôi không nhìn họ thêm một cái nào nữa, nắm lấy tay Chu Thành An.

“Chúng ta đi thôi.”

Nhưng vừa bước được một bước, trong đám đông đột nhiên lao ra mấy kẻ dị năng giả, lớn tiếng hét lên:

“Cô không được đi!”

Khi đám người này nhận ra tôi không phải quái vật mà là một con người, lòng kính sợ của họ giảm đi rất nhiều.

Họ cũng hiểu rằng không có tôi, họ sẽ lập tức bị x/ác sống x/é x/ác.

“Thẩm Mộc, cô có năng lực mạnh mẽ như vậy thì phải bảo vệ chúng tôi về căn cứ!”

“Đây là trách nhiệm của cô!”

“Trách nhiệm?”

Tôi cười khẩy một tiếng, ánh mắt quét qua họ, đầy mỉa mai.

“Khi tôi là người bình thường, các người không nói đến chuyện bảo vệ tôi.”

“Giờ tôi trở thành kẻ mạnh, lại yêu cầu tôi bảo vệ đám phế vật các người.”

“Đây là đạo lý gì?”

Tôi dừng lại, nghiêng đầu đá/nh giá kẻ dị năng giả cầm đầu, đột nhiên nói:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm