Mà Lục Cảnh Nhạc cũng cuối cùng bừng tỉnh từ sự kinh ngạc, giọng nói đã thay đổi hẳn tông điệu.
“Ngưng Yên, vừa rồi nàng gọi hắn là gì?”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, cố gắng giãy giụa muốn đứng dậy hỏi cho ra nhẽ.
Thế nhưng thanh ki/ếm kề trên cổ lập tức ấn vào thêm vài phần, trên cổ tức thì xuất hiện mấy vết rá/ch, m/áu tươi theo bên cổ chảy xuống.
Phó Cửu Uyên bế An An lên, vững vàng đưa lại vào lòng ta.
Sau đó ngài nhìn ta một cái, ánh mắt quét qua vết đỏ sưng tấy trên mặt ta và mái tóc rối bời, hàn ý trong đáy mắt chợt sâu thêm, nâng ki/ếm chỉ thẳng vào Lục Cảnh Nhạc, bên môi nở một nụ cười lạnh.
“Nghe không hiểu sao?”
“Nàng gọi, chính là phu quân của bản vương.”
Lục Cảnh Nhạc mặt trắng như tờ giấy, ngay cả đôi môi cũng đang r/un r/ẩy, nhưng vẫn lập tức phủ nhận.
“Không thể nào!”
“Năm năm trước, người Ngưng Yên gả rõ ràng là ta, sao ngươi có thể là phu quân nàng!”
Ta ôm ch/ặt An An, đi thẳng đến trước mặt hắn, vung tay t/át một cái.
Một tiếng vang giòn giã, cả khuôn mặt hắn bị đá/nh nghiêng sang một bên.
Ta nhìn chằm chằm hắn, từng chữ từng chữ cất lời.
“Lục Cảnh Nhạc, ta đã bao giờ gả cho ngươi chưa?”
“Năm năm trước, cái ngày ngươi đưa đứa trẻ ngươi và Ôn Chỉ Nhu sinh ra đến trước mặt ta, ta đã nhìn thấu ngươi rồi.”
“Ta truyền tin cho ngươi, là để nói cho ngươi biết, ta muốn thành hôn với Phó Cửu Uyên. Kết quả ngươi tự đa tình, lại sai người mang đến một con linh cầm, muốn ta cùng con s/úc si/nh đó làm lễ kết khế.”
Nghe xong những lời này, đồng tử Lục Cảnh Nhạc co rút mạnh.
Sắc mặt hắn sụp đổ từng chút một, trước là kinh ngạc, sau là hoảng lo/ạn, cuối cùng chỉ còn lại một màu xám xịt.
Phó Cửu Uyên bên cạnh cười lạnh một tiếng.
Khoảnh khắc tiếp theo, thanh trường ki/ếm trong tay ngài bất ngờ đ/âm ra, nhắm thẳng vào ng/ực Lục Cảnh Nhạc.
Lục Cảnh Nhạc căn bản không kịp né tránh, chỉ có thể theo bản năng giơ hai tay lên chặn.
Mũi ki/ếm xuyên thấu lòng bàn tay.
M/áu tươi b/ắn ra xối xả.
Hắn thét lên thảm thiết ngã xuống đất, ôm lấy đôi tay lăn lộn qua lại, đ/au đớn gào thét.
“Cảnh Nhạc ca ca!”
Ôn Chỉ Nhu hét lên một tiếng, khi lao tới, trên mặt đã vấy đầy m/áu.
Ánh mắt Phó Cửu Uyên lạnh lẽo đ/áng s/ợ, giọng nói càng trầm.
“Vừa rồi, chính đôi tay này đã chạm vào vợ con bản vương?”
“Đã như vậy, bản vương liền phế bỏ kinh mạch đôi tay ngươi trước.”
Lời vừa dứt, ánh mắt ngài lại dừng trên dấu bàn tay đỏ tươi trên mặt ta, đáy mắt thoáng qua một tia huyết sắc.
“Ngưng Yên, vết thương trên mặt nàng, cũng là do bọn chúng đá/nh sao?”
Ôn Chỉ Nhu đang xem vết thương cho Lục Cảnh Nhạc nghe vậy, thân mình run lên bần bật.
Ả lập tức khóc lóc quỳ bò đến chân ta, đưa tay muốn kéo lấy vạt váy ta.
“Tỷ... Thánh Phi, là ta có mắt không tròng. Nhưng dù sao ta cũng là mẹ ruột của An An, vừa rồi thấy nó hôn mê bất tỉnh, ta nhất thời gấp quá mất khôn, lòng xót con, mới lỡ tay làm bị thương tỷ tỷ.”
“Cầu tỷ tỷ phát lòng từ bi, cũng nói giúp ta với Lục Thần tướng một câu, trả con lại cho ta đi!”
Ả nhìn chằm chằm vào An An trong lòng ta.
Sắc mặt An An vẫn còn trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, tuy đã ổn định hơi thở nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Nghĩ đến những việc ả đã làm, ta giơ tay t/át xuống.
Một cái t/át.
Lại một cái t/át.
Lại thêm một cái t/át nữa.
Ôn Chỉ Nhu bị đá/nh đến thét lên liên hồi.
Ta lạnh lùng nhìn ả, giọng nói lạnh thấu xươ/ng.
“Ôn Chỉ Nhu, khắp Thần Đô này ai mà không biết, An An là con của ta và Phó Vương gia sau khi thành hôn.”
“Còn về đứa con của các ngươi...”
Ta dừng lại một chút.
Nghĩ đến việc đứa trẻ đó giờ ra sao, trong lòng vẫn thoáng qua một tia cảm khái.
“Năm đó sau khi các ngươi ném nó cho ta, ta đã đưa người vào Viện Trẻ Bỏ Rơi ở Thần Đô. Nếu các ngươi còn muốn tìm, tự mình đến đó mà tìm.”
Phủ Thần tướng chi này, vốn chỉ còn lại mình Lục Cảnh Nhạc là đ/ộc đinh.
Năm năm trước, hắn ép đứa trẻ đó cho ta, còn mình lại dẫn Ôn Chỉ Nhu rời khỏi Thần Đô.
Trớ trêu thay đứa trẻ đó vừa sinh ra đã bị y tu kết luận sống không quá ba tháng.
Thứ phiền phức như vậy, trong phủ không ai dám đụng tay.
Ta đương nhiên cũng không tốt bụng đến mức đi làm mẹ cho đứa con do vị hôn phu cũ và dưỡng muội của hắn sinh ra.
Nhưng bảo ta trơ mắt nhìn nó ch*t trong tay mình, ta cũng không làm được.
Không còn cách nào, ta chỉ đành đưa nó vào Viện Trẻ Bỏ Rơi.
Chẳng ngờ đứa trẻ đó mệnh lớn, lại sống sót đến tận hôm nay.
Ôn Chỉ Nhu vốn còn đang ngơ ngẩn vì bị ta t/át, lúc này nghe xong, cả người cứng đờ.
Thấy ta ôm An An muốn đi, sắc mặt ả vặn vẹo, như kẻ đi/ên lao về phía ta.
“Thẩm Ngưng Yên, đồ tiện nhân nhà ngươi! Bớt dùng lời lẽ đó lừa ta! Con ta chính là An An! Rõ ràng ngươi thấy nó tư chất tốt, nên mới muốn chiếm làm của riêng, có phải không!”
Thế nhưng ả còn chưa chạm vào vạt áo ta, đã bị mấy tên Thần Sách quân ấn ch/ặt xuống.
Phó Cửu Uyên ôm ta và An An vào lòng, khi nhìn về phía Ôn Chỉ Nhu, ánh mắt lạnh lẽo không chút độ ấm, như đang nhìn một kẻ đã ch*t.
“Miệng đã bẩn như vậy, thì vả miệng một trăm cái trước đã. Còn đôi tay dám chạm vào Thánh Phi kia—dùng hình kẹp ngón tay.”
Nói xong, ngài che chở ta và An An xoay người bước ra ngoài.
Mà sau lưng chúng ta, Thần Sách quân đã giơ tay, một cái t/át mạnh giáng xuống mặt Ôn Chỉ Nhu.
Chỉ một cái t/át, châu báu trên đầu ả rơi rụng đầy đất, nửa bên mặt cũng nhanh chóng sưng vù lên.
Ôn Chỉ Nhu đ/au đớn thét lên, quay đầu gào thét ch/ửi bới Thần Sách quân.