“Nói đi, rốt cuộc cậu có phải là người đó không!”
Anh ấy cười một tiếng, đưa tay đặt chiếc ly trống xuống bàn: “Muốn nghe đáp án thế nào?”
Câu nói này còn khiến người ta tơ tưởng nhiều hơn cả việc thừa nhận.
Phòng bao tức thì náo nhiệt như đón giao thừa.
Hứa Hiệu Hiệu mím môi cười, trong mắt ánh lên tia sáng.
Tôi từng có tia sáng như thế.
Thế nhưng, không biết tia sáng ấy bắt đầu lụi tàn từ lúc nào, từng chút một.
Lụi tàn đến mức tôi đứng ở đây, như một người ngoài cuộc lắng nghe người khác trêu chọc anh ấy và một người phụ nữ khác.
“Được rồi, được rồi,” lớp trưởng kịp thời ngắt lời, “Đừng đẩy người ta vào thế khó, nào nào, làm một ly!”
Những chiếc ly lại chạm vào nhau.
Tôi cũng nâng chén trà đã nguội ngắt lên.
Hứa Hiệu Hiệu bị sặc, ho hai tiếng, Thẩm Quyện nghiêng đầu nhìn cô ấy, thuận tay lấy ly rư/ợu của cô ấy đi, thay bằng một ly nước ấm.
Tôi cúi đầu, nhìn lá trà đã nát dưới đáy ly.
Lớp chúng tôi họp mặt mỗi năm một lần.
Năm nào cũng vậy, chỗ ngồi thay đổi, chủ đề xoay vòng, chỉ có một thứ tám năm qua vẫn không hề thay đổi —
Anh ấy chưa từng gắp cho tôi một đũa thức ăn, rót cho tôi một chén nước trong các buổi tiệc, thậm chí chưa từng gọi tên đầy đủ của tôi trước mặt mọi người.
Bởi vì anh ấy cần tránh hiềm nghi.
Anh ấy nói không muốn công khai, sợ phiền phức, sợ lời ra tiếng vào, sợ cái này cái kia.
Tôi tin, tôi đợi, đợi suốt tám năm.
Đợi đến khi chính mình cũng quen với việc ngồi xa anh ấy một chút,
Quen với việc anh ấy đi ngang qua tôi mà mắt không chớp,
Quen với việc làm một "bạn học bình thường" đúng nghĩa.
Cho đến năm nay, Hứa Hiệu Hiệu cuối cùng cũng về nước, xuất hiện trong buổi họp lớp của chúng tôi —
Tôi mới biết, người mà anh ấy h/ận không thể cho cả thế giới biết là cô ấy.
Mở điện thoại, đ/ập vào mắt là dòng tin nhắn chói mắt anh vừa gửi tới: 【Đừng nói】.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó,
Nhìn đến mức hốc mắt cay xè.
Ngón tay vô thức chạm vào vết s/ẹo trên mu bàn tay.
Tám năm rồi, nó sớm đã không còn đ/au nữa.
Nhưng đêm nay không biết làm sao, ngứa dữ dội.
Như thể có thứ gì đó đang từng chút một mọc ra từ kẽ xươ/ng, mọc ra rồi lại th/ối r/ữa.
“Này, nhắc mới nhớ —” một nữ bạn học bỗng lên tiếng, “Hiệu Hiệu lần này về nước, phải nắm bắt cơ hội thôi.”
“Ba mẹ cậu ấy nói rồi, nếu còn không tìm được đối tượng, thì đừng có quay về nữa.”
“Thế sao được!” Ngay lập tức có người tiếp lời.
“Đúng đấy, lớp mình bao nhiêu thanh niên ưu tú thế này, còn để cậu bị gửi đi sao?”
Hứa Hiệu Hiệu mím môi cười, không đáp, nhưng vành tai đã lặng lẽ đỏ ửng.
“Đây chẳng phải có sẵn rồi sao —” ánh mắt lão Lý liếc về phía Thẩm Quyện.
Tiếng trêu chọc bùng n/ổ tức thì.
“Đúng đúng đúng, lão Thẩm, cơ hội thể hiện đến rồi!”
“Nhanh lên đi, đừng để người ta đợi lâu!”
“Trai tài gái sắc, một cặp trời sinh!”
Hứa Hiệu Hiệu đỏ mặt, bị người ta đẩy cho dựa sát vào phía Thẩm Quyện, không nói gì nhưng cũng không né tránh.
Thẩm Quyện treo nụ cười khó đoán nơi khóe miệng.
Anh ấy không nói gì cả.
Nhưng anh ấy không nói gì, chính là câu trả lời rồi.
Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Bấm vào khung chat với ba, trả lời câu hỏi ông đã hỏi tôi nghìn lần:
【Vâng, về ngày cưới chúng con không có ý kiến gì ạ.】
Vừa đặt điện thoại xuống.
Chu Hiểu Tình ngồi chéo đối diện bỗng nhoài người qua.
“Ngày cưới? Giang Khanh, cậu sắp kết hôn rồi sao?”
Giọng cô ấy không lớn, nhưng đúng ngay khoảnh khắc này, tiếng trêu chọc trong phòng vừa dứt.
Ánh mắt của mấy người cùng lúc đổ dồn về phía tôi.
Tôi mỉm cười, không phủ nhận: “Ừm, tuổi cũng không còn nhỏ, ba mẹ xem được ngày cưới rồi.”
“Vãi!” Lão Lý là người đầu tiên bùng n/ổ, “Mới biết cậu có đối tượng, thế mà đã nhảy cóc đến kết hôn rồi?”
“Đối tượng bí ẩn của cậu rốt cuộc là ai thế? Không phải bạn học cũ của chúng ta đấy chứ?”
“Khi nào tổ chức tiệc?”
Câu hỏi dồn dập tới tấp, náo nhiệt vô cùng.
Tôi cười trừ cho qua chuyện.
Ngay khi sắp lấp li/ếm được, Hứa Hiệu Hiệu bỗng lên tiếng.
“Ôi dào các cậu đừng như thế, hỏi chi tiết quá người ta lại ngại.”
“Nhưng mà đã chốt ngày rồi, chắc chắn là yêu nhau lâu lắm rồi đúng không, Giang Khanh?”
Câu hỏi này khiến phòng bao im lặng trong giây lát.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Tôi cong khóe môi: “Quen nhau nửa tháng, người tốt lắm, chân thành.”
Câu này còn nặng ký hơn.
Nặng đến mức bóng hình vẫn luôn im lặng không động đậy ở phía đối diện cũng phải ngồi thẳng dậy.
“Không phải chứ, Giang Khanh, cậu nghiêm túc đấy à?”
“Đúng đấy, điều kiện như cậu thì không đến mức quen nửa tháng đã cưới chớp nhoáng chứ!”
“Không tính là cưới chớp nhoáng,” tôi bưng chén trà nhấp một ngụm, giọng điệu bình tĩnh trả lời, “Gặp đúng người, hợp tuổi, nửa tháng là đủ rồi.”
Thẩm Quyện vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Những năm qua tôi không ít lần ám chỉ với anh ấy rằng mình muốn lập gia đình.
Nửa tháng trước, còn hỏi anh ấy ngày sinh tháng đẻ, bảo để ba mẹ tôi đi xem ngày.
Chuyện này anh ấy biết.
Lớp sương mỏng trên mặt anh thoáng hiện rồi tan biến trong vẻ ngoài điềm tĩnh kia.
Có lẽ là may mắn vì tôi nói là nửa tháng, chứ không phải tám năm.
“Chúc mừng nhé.” Hứa Hiệu Hiệu lên tiếng trước, cười dịu dàng, “Vậy khi nào tổ chức tiệc?”
Câu hỏi này, đã không thể tránh né được nữa.
Tôi không né tránh nữa, “Thứ bảy tuần sau, hy vọng mọi người đều đến.”
Hứa Hiệu Hiệu cười càng ngọt ngào hơn, chống cằm nhìn tôi,
“Hay quá hay quá, nhưng thật lòng mà nói, tớ còn tưởng rằng…”