Tôi đứng đó vài giây, hít một hơi thật sâu rồi bước về phía phòng b/ệnh tiếp theo.

Tôi còn rất nhiều b/ệnh nhân phải thăm khám.

Năm 2020, tôi sáu mươi sáu tuổi.

Tại lễ trao giải Thành tựu trọn đời ngành Ngoại tim mạch toàn quốc, tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống đám đông đen đặc phía dưới.

Người dẫn chương trình đọc tiểu sử của tôi —

"Giáo sư Tạ Tư Duyệt, người tiên phong trong nước về kỹ thuật phẫu thuật sửa chữa van tim dưới hỗ trợ tuần hoàn ngoài cơ thể giảm thân nhiệt, chủ trì thực hiện hơn tám nghìn ca phẫu thuật tim mạch, đào tạo bốn mươi hai nghiên c/ứu sinh tiến sĩ, công bố một trăm ba mươi bảy bài báo khoa học quốc tế…"

Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang dội không dứt.

Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, bỗng nhiên nhớ về mùa đông năm ấy của rất nhiều năm về trước.

Ngày 16 tháng 12 năm 1978.

Trong phòng b/ệnh của B/ệnh viện Quân khu,

một người phụ nữ trẻ mặc chiếc áo bông mỏng đã ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn.

Trong túi cô ấy chỉ có bảy đồng ba hào.

Cô ấy chẳng có gì cả.

Nhưng cô ấy không sợ bất cứ điều gì.

Bởi vì cô ấy biết —

kiếp này, cô ấy chỉ sống vì chính mình.

Toàn văn hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm