Minh Vi từ tuyết về Tây Châu

Chương 11

28/06/2026 16:51

Thẩm Minh Vi tay mắt lanh lẹ, nhờ lực ngựa đổ mà nhanh chóng xoay người tiếp đất.

Chưa kịp đứng vững, từ trong đám cỏ hoang bốn phía bỗng nhiên lao ra một đám người áo đen, trong nháy mắt vây ch/ặt lấy nàng.

Kẻ cầm đầu bước chân nhanh nhẹn, giơ tay định tiến lên bắt giữ Thẩm Minh Vi, ý đồ muốn bắt sống nàng.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hai tiếng x/é gió vang lên!

“Vút — vút —”

Hai mũi tên lạnh lẽo chính x/ác không sai một ly, xuyên thủng đôi chân kẻ cầm đầu.

Ngay sau đó, Vệ Tranh dẫn theo đám thị vệ phục kích đã lâu đột nhiên xuất hiện.

Thế cục đảo ngược, thị vệ huấn luyện nghiêm chỉnh, chỉ trong chốc lát, đám người áo đen đã bị chế phục hoàn toàn.

Vệ Tranh vội vã chạy tới trước mặt Thẩm Minh Vi, ánh mắt đầy lo lắng: “Thế nào? Không sao chứ?”

Thẩm Minh Vi khẽ lắc đầu, đi thẳng tới trước mặt kẻ cầm đầu đang quỳ trên đất, gi/ật phăng tấm vải đen trên mặt hắn.

Sắc mặt hai người đều biến đổi, kẻ này lại chính là một phó tướng đắc lực của phụ thân!

Trong mắt phó tướng lóe lên vẻ đ/ộc địa, hắn đột nhiên ngửa đầu, một món ám khí b/ắn thẳng về phía mặt Thẩm Minh Vi.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Vệ Tranh ôm ch/ặt Thẩm Minh Vi vào lòng.

Thẩm Minh Vi chỉ nghe thấy tiếng “bụp” nặng nề khi ám khí đ/âm vào da th!t, cùng một ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ngào.

Vệ Tranh bị ám khí b/ắn trúng thắt lưng, chàng cố nhịn cơn đ/au kịch liệt, phản tay kết liễu kẻ kia, rồi mới ngã vào lòng Thẩm Minh Vi.

Thẩm Minh Vi chỉ cảm thấy đầu ngón tay ướt đẫm, trong nháy mắt hốc mắt đỏ hoe, giọng nói gấp gáp: “Vệ Tranh! Chàng cố chịu đựng, ta đưa chàng về thành ngay!”

Nàng nhanh chóng giữ ch/ặt thân hình đang trượt xuống của chàng, lạnh lùng ra lệnh cho hộ vệ áp giải toàn bộ người áo đen đi thẩm vấn kỹ càng, rồi mang theo Vệ Tranh đang trọng thương về phủ Tướng quân.

Thế nhưng trước cửa phủ Tướng quân, một bóng hình cao lớn thẳng tắp đột ngột chặn ở cửa.

Là Tạ Từ.

Hắn bàn giao xong công vụ sớm nên đã ngày đêm không nghỉ chạy tới Tây Bắc, trên đường đi đã chạy ch*t mấy con ngựa khỏe.

Nhìn thấy Thẩm Minh Vi đang dìu một nam tử xa lạ, vẻ mặt vốn đang kích động khi thấy nàng lập tức trở nên âm trầm.

Hắn chắn trước mặt Thẩm Minh Vi, chất vấn: “Minh Vi, hắn là ai?”

Chương 13

Thẩm Minh Vi lo lắng cho vết thương của Vệ Tranh, không rảnh để tâm vì sao Tạ Từ lại xuất hiện ở đây.

Nàng lạnh lùng nhìn Tạ Từ, giọng nói gấp gáp: “Tránh ra!”

Thấy Tạ Từ sững sờ, Thẩm Minh Vi không thèm để ý tới hắn nữa, vòng qua người hắn trực tiếp đưa Vệ Tranh vào trong.

Vừa vào tới sân, nàng cất giọng ra lệnh: “Ngô m/a m/a, lập tức mời phủ y tới đây!”

Không nghe thấy tiếng trả lời của Ngô m/a m/a, nàng mới sực nhớ ra vì chuyện sai lầm trước đó, Ngô m/a m/a đã rời khỏi phủ Tướng quân.

Thẩm Minh Vi khựng lại một lát, nhưng nhanh chóng định thần, sắp xếp nha hoàn đi mời phủ y.

Nhìn Vệ Tranh vì đ/au đớn mà đôi mày nhíu ch/ặt, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, vẻ xót xa trong mắt Thẩm Minh Vi không hề che giấu.

Nàng thấy môi Vệ Tranh mấp máy, liền lập tức ghé sát tai lại gần.

Chỉ nghe thấy Vệ Tranh thì thầm nhỏ nhẹ: “Vi Vi...”

Thẩm Minh Vi lập tức sững sờ, nàng vô thức siết ch/ặt tay Vệ Tranh, khẽ đáp: “Ta ở đây.”

Một giọt mồ hôi nóng rơi xuống tay nàng, như th/iêu đ/ốt trái tim nàng.

Nàng lấy khăn tay định lau mồ hôi trên trán cho Vệ Tranh, nhưng cổ tay lại bị Tạ Từ vừa đuổi theo nắm ch/ặt lấy.

“Thẩm Minh Vi! Rốt cuộc nàng và hắn có qu/an h/ệ gì?”

Đúng lúc này, phủ y tới nơi.

Thẩm Minh Vi chỉ lạnh lùng nói với Tạ Từ: “Không liên quan gì tới ngươi.”

Nàng dùng sức hất tay hắn ra rồi đưa phủ y vào trong.

Để lại Tạ Từ đứng trân trối tại chỗ, vẻ mặt không thể tin nổi.

Phủ y kiểm tra vết thương của Vệ Tranh, phát hiện ám khí kia vô cùng sắc bén, vết thương sâu tới tận xươ/ng, nếu lệch đi một chút, Vệ Tranh rất có thể sẽ bị bại liệt.

Thẩm Minh Vi nhìn Vệ Tranh đang hôn mê trên giường.

Nghĩ tới hành động không chút do dự bảo vệ nàng trong lòng, cảm xúc trong lòng Thẩm Minh Vi cuộn trào.

Vừa cảm thấy sợ hãi, vừa dâng lên một cảm giác chua xót.

Khi phủ y rút ám khí, Vệ Tranh đ/au đớn đến mức gần như tỉnh lại trên giường.

Thẩm Minh Vi lập tức tiến lên nắm ch/ặt lấy tay chàng.

Tạ Từ thấy vậy, dường như cuối cùng không kìm chế nổi, giọng điệu không vui: “Minh Vi, nàng là vợ ta, sao có thể nắm tay nam tử khác?”

Thẩm Minh Vi liếc hắn một cái, vô cảm nói: “Hắn là ân nhân c/ứu mạng của ta.”

“Còn về phần ngươi.” Thẩm Minh Vi cười lạnh: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi hẳn phải nhận được thánh chỉ hòa ly do hoàng thượng ban xuống rồi mới đúng, lẽ nào ngay cả thánh chỉ của hoàng thượng mà ngươi cũng dám chống đối sao?”

Nàng không hiểu vì sao Tạ Từ lại xuất hiện ở Tây Bắc, nàng rời đi chẳng phải là nhường chỗ cho hắn và Trình Nguyệt Nhu sao.

Thấy đôi mày nhíu ch/ặt của Vệ Tranh, nàng mất kiên nhẫn nhìn Tạ Từ: “Là ngươi tự đi ra, hay là ta sai người mời ngươi ra ngoài?”

Tạ Từ không thể tin nổi: “Nàng vì người này mà muốn đuổi ta đi?”

Thẩm Minh Vi trực tiếp gọi quản gia tới.

Tạ Từ nhìn Thẩm Minh Vi thật sâu, trầm giọng: “Minh Vi, ta chưa bao giờ nghĩ tới việc hòa ly với nàng, ta tự xin đi Tây Bắc rèn luyện, thời gian tới ta sẽ ở lại đây, sau này chúng ta còn nhiều thời gian.”

Nói xong Tạ Từ quay người rời đi.

Thẩm Minh Vi không để tâm tới lời hắn, đã hòa ly rồi, thì người này chẳng còn liên quan gì tới nàng nữa.

Thời gian tiếp đó, phủ Tướng quân đóng cửa từ chối tiếp khách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
9 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm