Thẩm phụ chán gh/ét liếc nhìn Tạ Từ một cái, rồi ra lệnh cho thuộc hạ áp giải hắn vào đại lao.
Nửa tháng sau, vì tội b/ắt c/óc con gái trọng thần triều đình, gây ảnh hưởng x/ấu, Tạ Từ bị hoàng thượng đích thân ra lệnh cách chức, giáng làm thứ dân.
Khi Vệ Tranh báo tin này cho Thẩm Minh Vi, chàng nhìn nàng đầy vẻ căng thẳng.
Thẩm Minh Vi thấy bộ dạng ấy liền khẽ bật cười: “Chàng đang căng thẳng chuyện gì thế? Tưởng ta sẽ đ/au lòng cho hắn sao?”
Nàng thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào mắt chàng: “Vệ Tranh, vì sao chàng lại đối tốt với ta như vậy?”
Kể từ lần Vệ Tranh c/ứu nàng ra, nàng đã nhận rõ tâm ý của mình.
Nàng đã thích Vệ Tranh rồi.
Cho nên nàng nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Vệ Tranh dường như không ngờ nàng lại thẳng thắn đến thế, sững sờ trong giây lát, cả gương mặt lập tức đỏ bừng.
Nhưng rất nhanh sau đó, chàng nhìn lại Thẩm Minh Vi, giọng r/un r/ẩy: “Vi Vi... ta thích nàng, thích từ thuở nhỏ, ta...”
Thẩm Minh Vi bị bộ dạng của chàng làm cho bật cười, không nhịn được trêu chọc: “Nếu ta không nói ra, có phải chàng sẽ mãi mãi không bao giờ nói cho ta biết, cứ lặng lẽ ở bên cạnh ta như vậy không?”
Nàng chỉ là nói đùa, nhưng không ngờ Vệ Tranh lại nghiêm túc đáp: “Ta vẫn luôn nghĩ như vậy.”
Thẩm Minh Vi nhìn Vệ Tranh, hốc mắt dần đỏ hoe.
Nàng lao vào lòng Vệ Tranh, nghẹn ngào nói: “Chàng thật ngốc.”
Một năm sau, phủ Tướng quân giăng đèn kết hoa, treo đầy chữ Hỷ.
Bách tính trong thành đều kéo tới xem, chung vui lấy may.
Còn tại một căn nhà đất không xa ngoài thành, một người đàn ông bị đá/nh g/ãy hai chân, đôi mắt vô h/ồn nhìn về phía phủ Tướng quân trong thành.
[Toàn văn hoàn]