Jenny không muốn rời đi

Chương 3

28/06/2026 17:24

Ông ta được tôn xưng là đại sư Diderot - cao g/ầy, hói đầu, mắt dài nhỏ, mũi khoằm, có phong thái tao nhã nhưng thần sắc lại vô cùng q/uỷ dị.

Khi tôi nhìn vào bức chân dung, luôn cảm thấy ông ta cũng đang chằm chằm nhìn mình.

Tôi bị nhìn đến mức da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát.

...

Hệ thống dẫn chúng tôi đến phòng trà nghỉ ngơi, chờ đợi những người chơi khác cùng dùng bữa tối.

Bên tai vẫn liên tục vang lên những thông báo: "Người chơi t/ử vo/ng 28 người."

"Người chơi t/ử vo/ng 31 người..."

Đợi suốt 3 tiếng đồng hồ, Nguyễn Hiểu Dụ mới ôm cánh tay bị thương, chật vật bước vào.

Đội của cô chỉ còn cô và một người đàn ông đeo kính sống sót.

Ngay khoảnh khắc bước vào phòng trà, đại tiểu thư kinh ngạc nhìn chúng tôi: "Các người vậy mà vẫn còn sống?"

Người đàn ông đeo kính ngẩn người bổ sung: "Hơn nữa còn đến sớm hơn chúng tôi? Một đứa cũng không ch*t? Thậm chí còn không có lấy một vết thương?"

Tiểu Anh thắc mắc đặt miếng bánh táo trên tay xuống, vây quanh hai người họ mà trầm trồ: "Trời ơi trời ơi trời ơi, q/uỷ quái rõ ràng rất gà mờ mà! Sao các người lại bị thương nặng thế này?"

Nguyễn Hiểu Dụ trừng mắt nhìn cô một cái sắc lẹm, khẳng định cô đang mỉa mai mình.

Cô nửa nằm trên ghế sofa da đỏ, tựa vào lò sưởi nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi đưa cho cô một viên đan dược, muốn giúp cô chữa trị vết thương.

Nguyễn Hiểu Dụ cảnh giác nhìn tôi một lúc, hừ lạnh một tiếng gạt tay tôi ra, không chịu nhận lấy lòng tốt.

Kênh chat trong phòng livestream của cô ấy tràn vào tâm trí tôi.

【Cút đi, đồ ký sinh trùng!】

【Muốn dựa hơi chị Hiểu Dụ để thăng tiến sao? Ch*t xa ra đi!】

【Tôi thấy Lý Khả Ái rất tốt bụng mà, sao các người lại m/ắng khó nghe thế?】

【Đào thải tự nhiên, kẻ mạnh sống sót. Q/uỷ quái đã đủ khó đối phó rồi, còn dẫn theo một đứa kéo chân thì hậu quả không thể lường trước được.】

【Dây tơ hồng đừng có bén mảng lại gần, đừng bén mảng, đừng bén mảng!】

...

Các học sinh lần lượt nhận được phiếu ăn.

Cuối cùng, số người ch*t dừng lại ở con số 39.

Trường Trung học Thực nghiệm, tổng cộng có 11 người sống sót qua ải đầu tiên.

Đêm xuống, tòa lâu đài tĩnh mịch như bừng tỉnh.

Trong phòng tiệc cổ điển hoa lệ, hương thơm thức ăn lan tỏa.

Công tước trong tranh tháo mũ cúi chào chúng tôi, nữ hầu m/a cắm những bông hoa tươi thắm còn đọng sương vào bình.

Quản gia râu dài mặc lễ phục đuôi tôm vỗ tay, ra hiệu dọn món.

Từng đĩa thức ăn bay lơ lửng trong không trung, rơi xuống bàn ăn một cách ngăn nắp, tỏa ra hương thơm quyến rũ.

Chúng tôi đại diện cho trường Trung học Thực nghiệm, sớm đã an tọa.

"Ting —"

"Những người thách đấu từ trường Trung học Cảnh Lam, xin mời vào sân."

Theo chất giọng phát thanh giả tạo của hệ thống, một nhóm thiếu niên mặc đồng phục màu xanh cỏ cây bước vào.

"Ting —"

"Những người thách đấu từ trường Eton, xin mời vào sân."

Hơn mười thiếu niên mặc đồng phục màu vàng bước vào phòng tiệc, trong đó có một mỹ thiếu niên đặc biệt nổi bật và chói lóa.

Kênh chat nhận ra trước tôi một bước.

【Là Đường thần! Oa, Đường thần mặc đồng phục màu vàng đẹp trai quá!】

【Á á á, vừa rồi có phải Đường thần mỉm cười không? A a a tôi ch*t mất, tôi ch*t mất.】

【Rõ ràng có nhiều người như vậy, anh ấy mãi mãi là ngôi sao sáng nhất trong đám đông!】

【Các người li/ếm nhan sắc của Tạ Đường ngay trong phòng livestream của cô gái nhỏ đáng thương này, không thấy bất lịch sự sao?】

【Hầy, có gì đâu, cô ta đâu có biết!】

Tôi: "..."

Tôi không chỉ biết, mà còn nhìn thấy rõ mồn một những dòng chat đó.

Làm ơn thu lại nước miếng của các người đi!

Nguyễn Hiểu Dụ khi nhìn thấy Tạ Đường, đôi đồng tử đen láy như hạt nhãn tràn ngập sự si mê, gương mặt trắng trẻo thoáng ửng hồng.

Ở một mức độ nào đó, tôi có thể hiểu được sự mê muội của cô ấy.

Gương mặt nghiêng của Tạ Đường tinh xảo xinh đẹp, chiều cao 1m85 nổi bật giữa đám đông, mái tóc bạc c/ắt tỉa lởm chởm tựa như những vì sao trên bầu trời đêm.

Khí chất kiêu ngạo, giống như một hoàng tử bước ra từ truyện tranh phương Tây.

"Á á á, đại soái ca tóc bạc kia chính là Đường thần trong truyền thuyết sao? Mình không phải đang nằm mơ chứ?"

Xuân Nhật Anh hai mắt biến thành hình trái tim, ra sức lắc cánh tay tôi, lắc đến mức linh h/ồn tôi suýt bay ra ngoài.

Tạ Đường bắt gặp tôi trong đám đông, thần sắc lạnh lùng thoáng d/ao động trong giây lát.

Anh vẫy tay cười với tôi.

Đám đông bùng n/ổ, mọi người lần lượt nhìn về phía Cừu Viễn đang đứng cạnh tôi.

Cừu Viễn kích động: "Đường thần đang vẫy tay với tôi!"

Cậu ta vừa nhảy vừa đáp lại: "Á á á! Đường thần Đường thần tôi yêu anh!"

Tôi: "Cậu đủ cao rồi, không cần phải nhảy đâu."

Tôi luôn biết Tạ Đường được hoan nghênh, nhưng không ngờ anh ấy lại được hoan nghênh đến mức này!

Phòng tiệc tập trung người chơi của 3 trường học, tổng cộng 30 người.

Ngay khi tôi tưởng sắp được ăn cơm, đèn chùm trong phòng đột ngột tắt ngóm.

Bên ngoài lâu đài đổ mưa tầm tã, vài tiếng sấm n/ổ vang trời.

Quản gia thắp sáng vài cây nến đỏ, lửa trong lò sưởi bùng ch/áy dữ dội.

Dưới ánh lửa nhảy múa, quản gia cúi chào tao nhã, dùng giọng điệu kỳ quái âm u để chủ trì đại cục.

"Bạn bè thân mến, trong một đêm tuyệt vời như thế này, chúng ta tụ họp ở đây thật đáng để ăn mừng."

"Tôi xin chân thành mời mỗi trường cử ra một đại diện, kể chuyện m/a để giúp vui cho mọi người."

"Đội nào không kể, sẽ phải chịu ph/ạt."

"Nhưng xin hãy nhớ kỹ: Đừng nói năng bậy bạ nhé —"

Nửa đêm mưa bão, quây quần bên lò sưởi kể chuyện đêm.

Lại còn là kể chuyện m/a?

Tôi cầm dĩa, cảm thấy bất an mơ hồ.

Thế là, tôi bất an c/ắt một miếng xúc xích Đức, bất an ăn uống một cách ngon lành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm