Đừng nói chứ, cái nệm Hästens đắt đỏ này đúng là thoải mái thật!
Nửa đêm mưa như trút nước, tiếng gió rít gào.
Tôi đang ngủ say thì bị đá/nh thức bởi tiếng "thình thình". Có người đang đ/ập cửa sổ à?
Tôi mở đôi mắt còn ngái ngủ, bên ngoài cửa sổ không một bóng người.
Lật người chuẩn bị ngủ tiếp.
[Bông hoa nhỏ vô tư thật đấy, thế mà cũng ngủ được?]
[Á á á mọi người nhìn kìa! Ngoài cửa sổ hình như có thứ gì đó đầy m/áu!]
[Đừng nói nữa! Tôi không dám xem livestream nữa rồi...]
Thình!
Thình!
Tiếng này nối tiếp tiếng kia, làm người ta không ngủ nổi!
Tôi nhắm mắt ném ra một lá bùa. Linh phù xuyên qua cửa sổ, lơ lửng định thân kẻ đang phá giấc mộng đẹp kia — một cái đầu lâu dữ tợn k/inh h/oàng.
Nó không có thân, chỉ là một cái đầu da th!t bầy nhầy.
"Muốn vào trú mưa à?" Tôi lầm bầm, đứng dậy mở cửa sổ giúp nó.
Khung chat gào thét:
[Đừng mở!!!!!!]
[Ch*t chắc rồi! Đó là á/c q/uỷ cấp cao trong "Khách sạn Quý Phi" — Phi Lâu đấy.]
[Lầu trên mới vào livestream à? Bạn không hiểu sự lợi hại của Bông hoa nhỏ đâu.]
[Đúng vậy, Bông hoa nhỏ đ/áng s/ợ hơn q/uỷ gấp trăm lần! (r/un r/ẩy)]
Cửa sổ vừa mở, gió lùa vào đầy phòng, những cuốn sách trên bàn tự lật sột soạt.
Mưa tạt chéo vào trong, rơi lên mặt mát lạnh.
Tôi gỡ lá bùa trên đầu con Phi Lâu q/uỷ, nó được tự do liền há cái miệng m/áu định cắn tôi! Kết quả bị tôi túm tóc xách lên.
Tôi cười tủm tỉm trải chiếc khăn tắm trắng lớn của khách sạn ra, nhét nó vào trong: "Dầm mưa mà không lau khô là dễ bị cảm lắm đấy."
Nó liều mạng giãy giụa, nhưng chỉ có thể lăn qua lăn lại trong tay tôi.
Sau vài lần đớp hụt, tôi đã lau sạch sẽ cho nó, tiện tay còn tô thêm cho nó một thỏi son.
Khung chat:
[...]
[Im lặng.jpg]
Phi Lâu q/uỷ tức đi/ên lên gào thét: "Ta là q/uỷ! Không phải búp bê để ngươi muốn làm gì thì làm!"
"Biết rồi, biết rồi, đồ nghịch ngợm!" Tôi chọc chọc vào đầu nó, "Ôi chao, mặt ngươi nhiều vết thương quá, da th!t nát bét cả ra... Các ngươi làm q/uỷ mà chẳng biết yêu thương bản thân gì cả!"
Tôi lấy ra một viên đan dược nhét vào miệng nó, phần th!t m/áu me bầy nhầy dần dần lành lại.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì..." Phi Lâu q/uỷ ngơ ngác.
Nó kinh ngạc quan sát hành động của tôi, mấy lần định ch/ửi tôi mà đều nhịn lại.
Để mặc tôi chuốt mascara rồi còn đá/nh thêm phấn má hồng cho nó.
Yêu quái trong gương ngưỡng m/ộ nhìn ra ngoài: "Ôi chao, Phi Lâu đại ca, anh thật có phúc quá!"
Phi Lâu q/uỷ gầm lên: "Cút!!"
Khung chat lần lượt tỏ ý đồng cảm với Phi Lâu q/uỷ.
[Đường đường là trùm phó bản, bị Bông hoa nhỏ trang điểm cho chẳng còn chút uy phong nào.]
[Kỹ thuật trang điểm này... thật không dám nhìn!]
[Tôi lần đầu vào livestream của Lý Khả Ái, giờ tôi hơi ngơ ngác...]
[Chị em lầu trên, cứ xem tiếp đi! Đừng đi đâu cả! Xem cô ấy livestream một trận có thể làm bạn kinh ngạc 100 năm đấy.]
[Đồng ý!]
[Đồng ý +1]
Bình —
Tôi đang tập trung trang điểm cho con q/uỷ trong lòng thì trên lầu đột nhiên rơi xuống một thiếu nữ mặt mèo.
Tôi: "???"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cô ta quỳ rạp xuống chân tôi: "Chị gái tốt c/ứu em với! Tên đi/ên trên lầu muốn gi*t em!"
Trong ánh mắt mong chờ của cô ta, cửa phòng tôi bị gõ vang.
Thiếu nữ mặt mèo nghe tiếng gõ cửa thì mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi.
Q/uỷ dị, mà cũng thật đáng thương.
Tôi nhét cô ta xuống gầm giường, thong thả mở cửa.
Ngoài cửa, người chơi đội mũ bóng chày, đẹp trai như thiếu niên bước ra từ truyện tranh.
Cậu ta ngậm kẹo mút, cầm gậy bóng chày, vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng.
Đôi mắt sáng như sao trời.
[Đường Thần!!!!!!!]
[Á á á á tôi hét lên đây! Trong trận game này có nam thần của tôi!]
[Vãi thật, đẹp trai quá! Hu hu, mỗi lần nhìn thấy Đường Thần đều bị nhan sắc đả kích!]
[Thảo nào anh ấy nhiều fan thế, ngay cả tôi cũng... không không! Tôi vẫn yêu Bông hoa nhỏ hơn, á~ trái tim thiếu nữ xao xuyến của tôi ơi!]
Tạ Đường nhìn thấy tôi thì hơi ngạc nhiên.
Tôi cười tủm tỉm vẫy tay với cậu ta: "Hi~ hóa ra cậu cũng ở đây à."
Thiếu niên hiếm hoi mỉm cười đáp lại: "Vừa nãy tôi đang bắt yêu, hình như nó chạy trốn đến chỗ cô rồi, cô có thấy không?"
"A?" Tôi giả ng/u, "Không có đâu! Ha ha, ha ha..."
Khung chat cười đi/ên đảo:
[Bông hoa nhỏ nói dối mà mặt đỏ kìa.]
[Kỹ thuật nói dối của Bông hoa nhỏ còn chẳng bằng kỹ thuật trang điểm.]
[Cô nàng mặt mèo dưới gầm giường chắc đang toát mồ hôi hột rồi...]
[Người ta Tạ Đường đến bắt yêu, Bông hoa nhỏ rốt cuộc đứng về phe nào thế?]
"Ồ?" Tạ Đường hơi nghiêng đầu.
Chữ "Ồ" này kéo dài tám khúc, đầy vẻ nghi ngờ.
Cậu ta liếc nhìn vào trong phòng: "Phòng cô q/uỷ khí âm u, giống như đang giấu thứ gì đó bẩn thỉu."
A cái này...
Thứ giấu trong phòng thực ra cũng khá nhiều.
Trán tôi lấm tấm mồ hôi.
Thiếu niên ho nhẹ một tiếng: "Tiện cho tôi vào ngồi một chút không?"
"A???" Tôi kinh hãi, chặn đứng cửa lại: "Không được không được không được! Tôi muốn đi ngủ!"
Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc...
Tôi sẽ bị fan của cậu ta truy sát ch*t mất.
Tôi nhìn Tạ Đường, như nhìn một rắc rối khổng lồ.
Thiếu niên vẻ mặt ảm đạm đi một chút, đột ngột nói một câu: "Xin lỗi."
Muốn xông vào à?
Tôi vèo một cái dán ngay một lá bùa lên trán cậu ta.