Điềm Điềm mỗi khi nói dối đều hay xoa mũi, đây là thói quen nhỏ mà chính cậu ấy cũng không hề hay biết.
Vậy nên, cậu ấy... cậu ấy lại đang nói dối sao?
Tôi hơi không hiểu nổi.
Đúng lúc này, trong lớp đột nhiên vang lên tiếng xô xát.
“Triệu Minh! Đồ khốn!”
“Trần Thạc! Cậu bị th/ần ki/nh à! Sao tự nhiên lại đá/nh người?”
Lúc này, ở góc lớp, hai nam sinh Triệu Minh và Trần Thạc đã lao vào đá/nh nhau.
Tuy Triệu Minh có vóc dáng to lớn hơn nhiều, nhưng lúc này, Trần Thạc trông thấp bé hơn hẳn lại đá/nh cho mặt mũi Triệu Minh đầy vết thương.
“Làm cái gì thế hả, đã đến nước này rồi mà còn đá/nh nhau!”
Thẩm Minh chạy đến can ngăn, kết quả là bản thân lại ăn một quả đ/ấm.
“Thẩm Minh! Đây là chuyện của tao và thằng s/úc si/nh Triệu Minh kia, mày đừng có can vào!”
“Triệu Minh! Đồ s/úc si/nh! Chẳng phải đã hứa là sẽ viết tên mình vào bài thi rồi sao? Tại sao lúc nộp bài, tao lại thấy đáp án của mày là tên tao!”
Hóa ra trước đó Triệu Minh và Trần Thạc đã có chút mâu thuẫn.
Lần này chỗ ngồi của họ lại ở cùng một hàng, lúc truyền bài, Trần Thạc vô tình thấy tờ bài thi trên cùng là của Triệu Minh nên mới phát đi/ên như vậy.
“Tao sắp ch*t rồi! Chính thằng s/úc si/nh Triệu Minh này hại tao!”
Trần Thạc vừa nói vừa định lao tới tung đ/ấm. Lúc này, những người xung quanh cũng không ngăn cản nữa.
“Triệu Minh! Sao cậu có thể nuốt lời như vậy?”
“Đúng đấy!”
“Còn tự xưng là ủy viên tổ chức nữa! Chính mình mà không giữ quy tắc!”
Người nói một câu, kẻ đáp một lời, khiến Triệu Minh, một nam sinh cao lớn, vậy mà lại bật khóc.
“Các cậu dựa vào đâu mà nói tôi?”
“Tôi chỉ muốn sống thôi mà!”
“Nhà tôi chỉ có mình tôi! Tôi còn chưa thi đỗ đại học tốt! Tôi tuyệt đối không được ch*t!”
Nghe những lời này, Trần Thạc đứng bên cạnh cũng nổi gân xanh.
“Cậu không được ch*t, chẳng lẽ tôi đáng ch*t sao?”
“Cậu có biết hôm nay là sinh nhật tôi không! Bố mẹ tôi đã hứa sẽ về chúc mừng sinh nhật tôi rồi!”
“Nhưng... nhưng tôi không đợi được nữa rồi! Tôi không đợi được nữa rồi!”
“Tôi không muốn giống như Trương Khải! Tôi không muốn! Tôi không muốn!”
Nói rồi, sắc mặt Trần Thạc bỗng chốc trở nên bất thường.
Sau đó, chỉ thấy cậu ta không ngừng cào cấu tóc mình, chân tay cũng bắt đầu co gi/ật không tự chủ.
Tiếp đó, điều mà chúng tôi không bao giờ ngờ tới đã xảy ra!
Cậu ta trực tiếp cầm lấy chiếc compa, rồi đ/âm mạnh vào cổ họng mình.
Một nhát, hai nhát...
Khi chúng tôi còn chưa kịp định thần, những tia m/áu b/ắn tung tóe đã văng đầy mặt những người đứng xung quanh.
Còn Triệu Minh, người đứng gần cậu ta nhất, m/áu thậm chí còn b/ắn cả vào trong mắt.
Trong lúc chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, Trần Thạc đã ngã gục xuống như thế.
Trước khi ch*t, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Triệu Minh...
Nhìn chằm chằm, Triệu Minh...
“Không... không phải tao gi*t nó!”
“Các cậu đều thấy rồi đấy, Trần Thạc... Trần Thạc t/ự s*t đấy chứ!”
Vừa nói, Triệu Minh vừa lùi lại phía sau.
Những người xung quanh đều sững sờ, không ai ngờ rằng, một sinh mệnh tươi trẻ lại biến mất nhanh chóng đến vậy...
Mà đ/áng s/ợ hơn cả là âm thanh kia.
“Cộp cộp cộp.”
Giáo viên coi thi, lại đến rồi.
12.
Th* th/ể Trần Thạc vẫn nằm đó, nhưng giáo viên coi thi không hề bận tâm đến cái ch*t của cậu ta, chỉ như thường lệ viết kết quả bỏ phiếu lên bảng.
“Kỳ thi vòng ba:
Thẩm Minh: 30 phiếu
Trần Thạc: 2 phiếu
Hách Nhân: 1 phiếu
...
Hạ Tuyết: 1 phiếu”
Lớp trưởng, Trần Kiều, Trương Khải đã ch*t, số bạn học còn lại chỉ còn 47 người, lần này số phiếu cuối cùng đã khớp, đúng là 47 phiếu.
Chỉ là tôi không thể ngờ rằng có hơn một nửa số bạn học lại chọn bỏ phiếu cho Thẩm Minh.
Rõ ràng đã hứa hẹn với nhau, kết quả cuối cùng đa số mọi người đều không giữ lời, mà Thẩm Minh thì sắp ch*t đến nơi rồi.
Mà Trần Thạc vừa ch*t, thực ra... vốn dĩ cũng không cần phải ch*t.
Thật là... nực cười!
Lòng bàn tay tôi vẫn đổ mồ hôi, vừa rồi nếu... nếu tôi viết tên mình, liệu tôi có phải đối mặt với hoàn cảnh đó không?
Tôi thực sự không dám nghĩ tới...
Khi tôi đối thoại với giáo viên coi thi vừa rồi, tôi đã x/ác định vòng đầu tiên chính là bà ta bỏ phiếu cho tôi.
Tôi không thấy số phiếu của Lý Quyên mà tôi đã viết, rõ ràng lỗi này không được tính, nên số phiếu hiện tại mới khớp với số người.
Vậy thì vòng hai, và vòng ba hiện tại, rốt cuộc... rốt cuộc là ai cứ liên tục bỏ phiếu cho tôi?
Sau lưng tôi bất giác lạnh toát, cứ như thể trong bóng tối có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Đúng lúc này, cơ thể giáo viên coi thi lại vặn vẹo.
Cái cổ của bà ta đột nhiên dài ra, dài mãi, rồi ngay trước mắt chúng tôi, bà ta lướt đến trước mặt Thẩm Minh.
“Ài dà dà dà ~ Hình như cậu vẫn là lớp phó đúng không?”
“Xem ra, bạn học của cậu không thích cậu lắm nhỉ ~”
Sắc mặt Thẩm Minh tái nhợt đi trông thấy, sau đó một tiếng “rắc” vang lên.