Thật kỳ lạ, tôi lại có thể cảm nhận được tâm trạng của bà ta lúc này dường như... vô cùng vui vẻ?
Vui vẻ sao?
Thật sự rất quái đản.
Nhìn tờ đề thi trong tay, câu hỏi vẫn như cũ.
“Ai, là người thừa ra?”
“Đáp: Hạ Tuyết.”
Khi viết xuống dòng cuối cùng, tôi cảm thấy tảng đ/á lớn đ/è nặng trong lòng bỗng chốc rơi xuống.
Bất kể người giáo viên coi thi này nói là thật hay lừa tôi.
Bây giờ, đây đã là cơ hội duy nhất của tôi!
Tôi cứ ngỡ phải đợi thêm 60 phút dài đằng đẵng mới có kết quả, nhưng điều khác biệt so với mọi khi lại xảy ra ngay lúc này.
Sau khi thu bài, giáo viên coi thi không hề thông báo thời gian cho môn thi tiếp theo, mà là...
“Được rồi, kỳ thi này kết thúc!”
“Người vượt qua, Hạ Tuyết.”
Tôi không thể ngờ được, giáo viên coi thi lại thốt ra câu nói như vậy.
Bên cạnh tôi đột nhiên xuất hiện một thứ gì đó giống như lớp vỏ bảo vệ tỏa ra ánh sáng trắng nhạt.
Giây tiếp theo, một luồng sáng chói lòa b/ắn ra từ người bà ta.
Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, gương mặt của tất cả mọi người xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay khoảnh khắc sau đó, từng người một như những khối xếp hình đổ sập, bị c/ắt rời thành ba mảnh, bốn mảnh, năm mảnh!
Trong chớp mắt, cả lớp học tràn ngập những khối th!t và m/áu.
Đúng lúc này, giáo viên coi thi bước đến bên cạnh tôi.
“Không tồi, em làm rất tốt.”
“Chúc mừng em, đã hoàn thành “Trò chơi đ/âm sau lưng”.”
“Ta muốn tặng em phần thưởng! Một phần thưởng vô cùng tuyệt vời!”
Sau đó, đôi bàn tay bà ta túm lấy đầu tôi, ép trán tôi và bà ta sát vào nhau.
Một luồng sức mạnh không rõ nguồn gốc hút ch/ặt lấy tôi và bà ta...
Tôi thậm chí không kịp phản ứng đã rơi vào hôn mê.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở trong một không gian rộng lớn.
Và khi mở mắt ra, thứ tôi nhìn thấy là vô số người giáo viên coi thi đang bao vây lấy mình.
Gương mặt họ đều lõm xuống, da th!t bám ch/ặt lấy xươ/ng.
Đôi mắt lồi ra đen ngòm, cổ vẹo sang một bên một cách quái dị.
Tôi sợ hãi muốn chạy trốn, nhưng vừa quay người lại, những người giáo viên coi thi đó cũng quay người hướng về phía tôi.
Giây tiếp theo, tôi chạm phải thứ gì đó cứng đờ, là... gương!
Lúc này tôi mới nhận ra, đây hoàn toàn không phải là một nơi trống trải, mà là một thế giới toàn là gương.
Còn tôi, chính là... giáo viên coi thi.
Cho dù tôi có chạy trốn về hướng nào, cũng hoàn toàn không thể rời khỏi nơi này!
Đúng lúc đó, một giọng nói máy móc vang lên:
“Giáo viên coi thi số 444 xin lưu ý, trò chơi tiếp theo sẽ bắt đầu sau 8760 giờ nữa.”
“Địa điểm: Trường trung học Lâm Giang, lớp 12(5).”
“Câu hỏi thi lần này: Ai, là người thừa ra?”
“Đáp án kỳ thi lần này: Hạ Tuyết.”
Cuối cùng tôi cũng biết cái gọi là phần thưởng đó là gì.
Đến cuối cùng, tôi đã đ/âm sau lưng họ.
Còn, giáo viên coi thi cũng đã đ/âm sau lưng tôi.
Phần thưởng gì chứ?!
Phần thưởng tốt nhất gì chứ?!
Hóa ra là - thưởng cho tôi được sống tiếp, sống một cuộc đời sống không bằng ch*t...
- Hết -