Tôi quay đầu lao nhanh về phía cổng trường. May mắn thay, phòng thi này là nơi gần cổng nhất, mà tôi lại là quán quân chạy nước rút của đội điền kinh trường, nên khi dốc hết sức bình sinh, tôi đã nhanh chóng chạy ra khỏi cổng.
Tôi vừa thở dốc được vài giây thì từ trong trường vang lên tiếng chuông báo hiệu bắt đầu kỳ thi.
"Chu Di, sao em lại chạy ra ngoài thế này?"
Anh trai tôi đang đứng ngoài cổng đợi tôi thi xong, thấy tôi thì trợn tròn mắt: "Đang giờ thi, em chạy ra đây làm gì!"
Theo sau đó là bố mẹ của Trương Hằng, họ cũng nhìn hành động của tôi với vẻ đầy khó hiểu.
Sau khi lấy lại hơi thở, tôi chậm rãi cất lời: "Trong trường xảy ra chuyện rồi, em đã đi khuyên mọi người, còn đặc biệt tìm cả Trương Hằng, nhưng cậu ấy nhất quyết không chịu chạy ra cùng em. Biết thế này, em đã x/é nát thẻ dự thi của cậu ấy cho rồi."
Câu nói này lập tức chọc gi/ận bố mẹ Trương Hằng. Dì Lưu, mẹ của Trương Hằng, dùng sức đẩy mạnh tôi một cái, dì chỉ tay vào mặt tôi, vẻ mặt dữ tợn:
"Chu Di, cháu làm thế này chẳng phải là quá mất nhân tính rồi sao!"
Giọng dì Lưu đầy vẻ gi/ận dữ, âm thanh ngày càng lớn: "Kể từ khi bố mẹ cháu mất, nhà dì đều chăm lo cho cuộc sống của hai anh em cháu, vậy mà cháu không những không biết ơn, còn muốn h/ủy ho/ại kỳ thi đại học của con trai dì. Dì nói cho cháu biết, nếu cháu mà dám x/é thẻ dự thi của Trương Hằng nhà dì, dì sẽ x/é x/ác cháu!"
Dì Lưu gi/ận đùng đùng, anh trai tôi vội vàng giải thích giúp tôi: "Dì ơi, dì đừng gi/ận quá, em gái cháu không có ý đó đâu ạ."
"Thế tại sao nó không thi mà lại chạy ra ngoài? Bao nhiêu phụ huynh đều nghe thấy, nó vừa mới nói là muốn x/é thẻ dự thi của con trai tôi đấy."
Các phụ huynh xung quanh cũng lên tiếng: "Đúng đấy, chúng tôi cũng nghe thấy cô bé này nói muốn x/é thẻ dự thi của người ta."
"Cháu không có ý đó."
Tôi quay đầu nhìn cánh cổng trường đang đóng ch/ặt: "Cháu vừa ở trong phòng thi đã phát hiện ra chữ in trên đề thi thiếu mất một dấu chấm, nên cháu mới ngăn cản mọi người thi, nhưng ngay cả Trương Hằng cũng không tin cháu. Hết cách rồi, cháu chỉ đành tự mình chạy ra thôi."
Từng câu từng chữ của tôi đều vô cùng chân thành và nghiêm túc. Thế nhưng, những lời này lọt vào tai các phụ huynh lại giống như một sự khiêu khích. Bất kể là người quen hay lạ, ai nấy đều dùng những lời quở trách để tấn công tôi.
Ban đầu anh trai tôi còn muốn nói đỡ, anh liên tục bảo tôi giải thích, nhưng tôi vẫn kiên trì với những gì mình đã nói.
Anh ấy nóng gi/ận, giơ tay t/át tôi một cái đ/au điếng.
"Chu Di!"
"Để em có thể học hành tử tế ở cấp ba, anh đã phải b/án mạng làm thuê bốc vác, dù là dưới cái nắng th/iêu đ/ốt cũng phải cõng trên lưng hàng trăm viên gạch, vậy mà sao em lại có thể phụ lòng anh vào thời điểm then chốt này chứ? Anh thật sự quá thất vọng về em!"
Anh trai tôi nói đến đỏ cả mắt, anh quay mặt đi, không muốn nhìn tôi nữa.
Tuy anh trai có vẻ rất gi/ận, nhưng vì tôi, anh vẫn lau nước mắt, quay sang c/ầu x/in bảo vệ: "Chú bảo vệ ơi, em gái cháu chỉ là nhất thời hồ đồ, chạy ra ngoài làm mình làm mẩy thôi. Dù sao thì cũng mới bắt đầu thi, chú mở cổng cho nó vào thi tiếp đi ạ."
"Thế này thì không được, chính nó là người gây náo lo/ạn trong phòng thi, làm cả phòng hoang mang, cũng chính nó là người tự miệng nói muốn bỏ thi đại học."
Để thuyết phục bảo vệ, anh trai tôi còn định dúi hai trăm tệ trong túi vào tay chú ấy. Nhưng chẳng có tác dụng gì cả.
"Đứa trẻ vốn dĩ ngoan ngoãn, sao tự nhiên lại thành ra thế này? Cháu làm vậy có thấy có lỗi với bố mẹ cháu ở dưới suối vàng không?"
Chú Trương cũng nhìn tôi với vẻ gi/ận dữ.
Vợ chồng chú ấy bình thường đối xử với hai anh em tôi rất tốt, có món gì ngon đều gọi chúng tôi sang ăn, rất nhiều khó khăn trong cuộc sống đều nhờ họ giúp đỡ. Cũng chính vì sự ấm áp đó, nên khi khủng hoảng ập đến, điều đầu tiên tôi muốn làm là đưa Trương Hằng chạy trốn.
Thế nhưng, không chỉ Trương Hằng không tin, mà cả vợ chồng chú Trương cũng chẳng tin tôi.
"Lớn tướng thế rồi mà sao còn làm lo/ạn ở nơi quan trọng thế này."
"May mà con nhà tôi không cùng phòng thi với nó, nếu con gái tôi mà vì nó mà chạy ra ngoài, tôi đá/nh ch*t nó ngay tại chỗ."
Các phụ huynh xung quanh bàn tán đủ điều, còn tôi, khi nhìn lại ngôi trường một lần nữa rồi cúi xuống nhìn tấm thẻ dự thi cầm trên tay, tôi kinh ngạc phát hiện ra:
Thậm chí ngay cả dấu chấm ở góc dưới bên trái chữ "Chuẩn" (准) cũng đã biến mất.
Thậm chí, từng dấu chấm trên từng chữ một đều đang tan biến dần.
Tôi thở dài: "Lần này thì thực sự không kịp nữa rồi."
Anh trai tôi nghe vậy càng nổi trận lôi đình, anh chỉ thẳng vào tôi: "Anh thấy em đi/ên thật rồi, đến lúc này rồi mà còn ăn nói hàm hồ."
Tôi đưa tấm thẻ dự thi trên tay ra trước mặt anh: "Anh tự nhìn đi!"
"Anh, anh biết em không phải là người biết nói dối."
"Anh nhìn xem chữ trên thẻ dự thi này có phải đang biến mất từng chút một không."
"Chu Di! Bây giờ anh sẽ đưa em đến trước m/ộ bố mẹ để dập đầu xin lỗi, em hoàn toàn không xứng đáng với mạng sống mà họ đã hy sinh vì em!"
Anh trai tôi nắm ch/ặt lấy cổ áo tôi định kéo đi, nhưng ngay khoảnh khắc anh cúi đầu, động tác bỗng khựng lại.
Theo ánh nhìn của anh dần tập trung vào tấm thẻ dự thi, đồng tử anh từ từ giãn ra, miệng cũng hơi mở rộng.