Mục đích của họ là khiến nhân loại mất đi khả năng cảm nhận về sự tồn tại, từ đó làm lung lay sự ổn định của thế giới thực từ tận gốc rễ. Thủ lĩnh của tổ chức đó là Giáo sư Tần – đồng nghiệp cũ của bố mẹ cháu.
Giáo sư Tần cho rằng sự phát triển của văn minh nhân loại đã đi vào ngõ c/ụt, chỉ có cách xóa bỏ "điểm" – ký hiệu cơ bản nhất, mới có thể khiến thế giới "khởi động lại" và bước sang một kỷ nguyên mới. Bắt đầu từ điểm, nó sẽ đe dọa đến các nét bút khác trên ký tự, cho đến khi toàn bộ ký tự biến mất.
Năm đó, ngay khi vừa phát hiện ra kế hoạch của Giáo sư Tần, bố mẹ cháu đã lập tức tổ chức đội ngũ để tìm cách giải quyết. Trong suốt tháng đó, họ làm việc ngày đêm không nghỉ. Cháu nhìn thấy những nỗ lực không ngừng nghỉ của bố mẹ vì tương lai nhân loại, cũng chứng kiến toàn bộ quá trình đội ngũ của họ gây dựng từ con số không, rồi lại trở về con số không.
Thời điểm đó, dù thiết bị nghiên c/ứu đã được nâng cấp qua nhiều thế hệ, nhưng lý thuyết họ nghiên c/ứu lại vô cùng hiếm có trên đời, chỉ vài người nắm vững kỹ thuật liên quan. Thế nhưng, các đợt tấn công từ phía Giáo sư Tần ngày càng dày đặc, khiến phe ta trở tay không kịp.
Một đêm khuya nọ, khi cháu đang ngủ trong căn phòng nhỏ tại viện nghiên c/ứu, đột nhiên cảm thấy một cơn chấn động dữ dội. Khi tỉnh dậy, cháu chạy đi tìm bố mẹ khắp nơi. Chỉ có chú Lâm – người rất thân thiết với bố cháu – chạy đến ôm cháu bỏ chạy. Dù đã thoát ra khỏi đống đổ nát đó và gặp lại bố mẹ ở khoảng đất trống, nhưng chúng ta không thể ra ngoài được nữa.
"Đây là do Giáo sư Tần làm," bố cháu nghiến răng nói, "Ông ta đã kích hoạt hình thái cuối cùng của sự tiêu biến điểm – sự sụp đổ của điểm neo không gian. Tất cả các cấu trúc có chứa 'điểm' trong khu vực này đều sẽ bị xóa bỏ, bao gồm cả đám mây điện tử trong nguyên tử, những điểm trong thế giới vi mô đó."
Họ quây quần bên nhau để suy nghĩ đối sách. Thời gian trôi qua từng ngày, chúng ta nhìn thấy bầu trời luân phiên ngày đêm, nhưng lại không thể bước ra khỏi bức tường không khí đó. Cho đến một thời điểm, chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra.
Ngày thứ bảy bị nh/ốt trong bức tường không khí, cháu phát hiện nốt ruồi trên mu bàn tay mình – thứ vốn có từ khi mới sinh – đã biến mất. Hoàn toàn biến mất, không để lại một dấu vết nào.
Ngày thứ tám, vết s/ẹo trên đầu chú Vương biến mất.
Ngày thứ chín, những hòn đ/á trên mặt đất dần mất đi các góc cạnh, giống như một vật thể, các điểm trên bề mặt chúng bị xóa bỏ trong tích tắc.
Ngày thứ mười, tất cả chúng cháu đều phát hiện một thay đổi đ/áng s/ợ: "Dấu vân tay của tất cả mọi người đều biến mất rồi!"
Tiếng kêu kinh hãi vang lên hết đợt này đến đợt khác, đó là biểu hiện cho sự bất lực của nhóm các nhà khoa học. Họ đã nỗ lực đủ lâu nhưng vẫn không thể tạo ra biện pháp phản kích.
"Bước tiếp theo sau khi dấu vân tay biến mất chính là cơ thể con người chúng ta biến mất," bố cháu nhìn lên bầu trời, "Kế hoạch nghiên c/ứu của Giáo sư Tần chính là như thế, bắt đầu xóa bỏ từ cá thể cho đến khi mọi thứ biến mất khỏi chiều không gian này. Nghĩa là, tất cả chúng ta đều sẽ biến mất."
Cháu không biết thời gian bên ngoài có đồng bộ với bên trong bức tường không khí hay không. Dù mới mười tuổi, nhưng cháu không còn chỉ nghĩ đến việc bao giờ được đi học nữa, vì cháu nhìn thấy sự lo âu trên gương mặt của tất cả người lớn. Cháu cũng bắt đầu sợ hãi, nếu mình thực sự biến mất thì phải làm sao?
Những nhà khoa học này, bao gồm cả bố mẹ cháu, chỉ lặng đi đúng hai ngày rồi lại tiếp tục đứng lên. Dù điều kiện hạn chế, họ vẫn tiếp tục nghiên c/ứu. Sau nhiều lần thử nghiệm, nghiên c/ứu của họ cuối cùng cũng có đột phá.
"Họ muốn xóa bỏ thế giới này khỏi không gian tư duy, vậy chúng ta sẽ chủ động hạ không gian ba chiều xuống hai chiều. 'Sự tiêu biến điểm' của ông ta nhắm vào cấu trúc ba chiều, một khi chúng ta hạ chiều, đò/n tấn công của ông ta sẽ mất mục tiêu."
Đêm hôm đó, họ bắt đầu dựng "trận pháp hạ chiều". Cháu không hiểu nguyên lý, chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện một vết nứt dài mảnh, vết nứt từ từ mở ra, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
"Vết nứt không giữ được lâu đâu, tối đa năm phút, nó sẽ hút toàn bộ không gian trong bức tường không khí vào không gian hai chiều." Câu trả lời này dường như ai cũng tự hiểu rõ. Cháu nhìn thấy vẻ lo âu trên gương mặt của từng chú dì, bao gồm cả bố mẹ cháu. Họ nhìn cháu với đôi mắt đỏ hoe, mẹ nắm tay cháu dặn dò kỹ lưỡng: "Di Bảo, sau khi con về nhà, nhất định phải sống thật tốt với anh trai. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, bố mẹ cũng sẽ mãi mãi ở bên các con, hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé."
Cháu nhìn vết nứt dần thu nhỏ lại. Ở khoảnh khắc cuối cùng, bố bế cơ thể nhỏ bé của cháu lên, dùng hết sức đẩy cháu vào vết nứt. Khi mở mắt ra lần nữa, cháu đã ở nhà. Anh trai đứng cạnh cháu: "Mấy giờ rồi mà còn chưa dậy, ăn sáng xong rồi đi học đi."
Rõ ràng khoảnh khắc trước cháu vẫn còn trong bức tường không khí, vậy mà khoảnh khắc sau, hai tấm di ảnh đã treo trên tường. Trong trí nhớ của cháu, bố mẹ gặp sai sót khi nghiên c/ứu, gây ra hậu quả nghiêm trọng nên họ đã chọn cách t/ự s*t trong một đêm khuya. Cả những người trong phòng nghiên c/ứu của họ, không một ai sống sót.