Nói xong, anh ta còn trừng mắt nhìn người mới đến: "Cút ngay! Đây là chuyện giữa chúng tôi, không đến lượt lũ xướng ca vô loài các người nhúng tay vào! Nếu không thì xử lý cả lũ các người luôn!"
Quản lý vốn dĩ cũng bị cái danh "nhà họ Tô" làm cho gi/ật mình, nhưng thấy vậy lại được đà lấn tới.
"Thằng đi/ên nào ở đâu ra mà nói năng nhảm nhí thế này! Vương Lệ Lệ, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mời vị đại tiểu thư này nếm thử vỏ trái cây đặc sản của chúng ta đi!"
"Còn mấy kẻ gây rối này nữa, tống cổ hết ra ngoài cho tôi!"
Vương Lệ Lệ và hai nam nhân viên kia nhận lệnh, sát khí lộ rõ trên mặt.
"Á!"
Vương Lệ Lệ hét lên thảm thiết, vỏ sầu riêng "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Lưu Đại Hải và mấy nhân viên lập tức cứng đờ tại chỗ, mồ hôi lạnh "vút" một cái chảy ròng ròng.
Đám đông vây xem "oàng" một tiếng như vỡ tổ.
"Trời đất ơi! Động tác vừa rồi các người nhìn rõ chưa? Nhanh quá!"
"Hai người đó là vệ sĩ phải không? Chắc chắn là dân chuyên nghiệp! Khí thế này..."
"Chẳng lẽ... chẳng lẽ cô gái đó thực sự là... đại tiểu thư?"
"Không thể nào chứ? Làm gì có đại tiểu thư nào vì một quả sầu riêng mà cãi nhau với người ta nửa ngày?"
"Nhưng nhìn khí chất của người đàn ông kia, còn cả thân thủ của vệ sĩ nữa, không giống giả..."
"Tôi thấy là gã đàn ông này chẳng biết cái gì, còn ở đây làm màu làm mè!"
"Mẹ ơi, nếu thực sự bị tráo hàng thì cái tiệm này..."
"Nhìn kìa nhìn kìa! Có diễn biến tiếp theo rồi!"
Người mới đến đi thẳng đến trước mặt tôi, cung kính cúi đầu.
"Đại tiểu thư, thuộc hạ đến trễ, để người phải kinh sợ rồi!"
Hiện trường lập tức bùng n/ổ:
"Đợi đã... Tập đoàn Tô thị? Có phải nhà họ Tô có giá trị vốn hóa nghìn tỷ, ngành nghề trải khắp cả nước đó không?!"
"Trời ơi! Tôi từng thấy vị này trên trang bìa tạp chí tài chính! Trợ lý đặc biệt của chủ tịch Tô, Trần Khách! Người thật còn có khí chất hơn cả trên ảnh!"
"Không sai được! Vừa rồi tôi cứ thấy cô gái này quen quen! Trong hình ảnh tin tức của tiệc từ thiện Tô thị đầu năm, người đứng cạnh chủ tịch Tô chính là cô ấy! Trời ơi, tôi vậy mà được tận mắt nhìn thấy bản tôn rồi?!"
"Vừa rồi đứa nào bảo người ta nghèo hèn, không m/ua nổi sầu riêng, muốn quỵt tiền đấy?! Bước ra đây tôi xem nào!"
"Gã đàn ông này n/ão úng nước à, phượng hoàng trong tay tự tay đẩy ra ngoài, còn giẫm thêm hai phát nữa kìa!"
"Cốt truyện này... biên kịch phim truyền hình cũng không dám viết như thế! Quá ảo diệu!"
"Cú t/át mặt này, chát chát, đã thật!"
"Nhanh nhanh nhanh, quay lại quay lại! Cái này chắc chắn lên top tìm ki/ếm! Tiêu đề tôi cũng nghĩ xong rồi — 'Tiệm trái cây tráo hàng đắc tội với thiên kim thật, bạn trai cũ hùa theo bị vả mặt tại chỗ'!"
Trần Khách đi thẳng đến trước mặt Lưu Đại Hải đang mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
"Anh là tự mình ra tay, trích xuất đoạn ghi hình camera ra,"
"Hay là để tôi tự tay làm?"
Lớp mỡ trên mặt Lưu Đại Hải run lên bần bật, mồ hôi tuôn như mưa.
"Tôi... tôi trích... tôi trích ngay đây..."
Lão gần như bò lồm cồm lao về phía máy tính sau quầy, ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi con chuột.
Vài phút sau, hình ảnh camera rõ nét xuất hiện trước mắt mọi người.
Trong hình:
Tôi cẩn thận lựa chọn trên kệ sầu riêng, cuối cùng cầm lấy một quả sầu riêng sáu hộc hình dáng tròn trịa, căng đầy.
Đưa cho nhân viên Vương Lệ Lệ, bảo cô ta giúp bổ ra.
Điện thoại reo, tôi quay lưng đi sang bên cạnh nghe máy.
Vương Lệ Lệ liếc nhìn trái phải thật nhanh, lấy từ dưới quầy ra một quả sầu riêng hình dáng méo mó, rõ ràng là bị mốc.
Cô ta cầm quả sầu riêng loại hai này lên, bắt đầu bổ vỏ.
Th!t quả bên trong màu sắc ảm đạm, vàng úa, kết cấu mềm nhũn, có vài chỗ thậm chí đã xuất hiện tình trạng chảy nước do quá chín.
Cô ta nhanh chóng nạo những phần th!t quả tạm coi là nhìn được vào hộp giữ tươi đã chuẩn bị sẵn.
Những phần bị thâm đen biến chất rõ rệt thì bị cô ta dùng mũi d/ao lẹ làng gọt bỏ, ném vào thùng rác dưới chân.
...
Camera chiếu xong, cả hội trường xôn xao!
"Mẹ kiếp! Tráo thật rồi! Giữa ban ngày ban mặt mà dám làm thế này ư?!"
"Cái quả bị mốc đó! Mốc rồi mà còn lấy ra b/án?!"
"Đây mẹ nó là tiệm đen! Chắc chắn là tiệm đen!"
"Tốc độ tay của cô nhân viên đó nhanh thật! Nhìn là biết tay nghề lão luyện rồi!"
"Gã đàn ông kia đúng là đồ ng/u! Còn làm chứng bảo không tráo? Mắt m/ù hay tâm m/ù?"
"Cô gái này thảm thật, bị bạn trai và tiệm đen liên thủ gài bẫy!"
Làn sóng phẫn nộ gần như muốn lật tung mái nhà.
Một vài khách hàng nóng tính đã vớ lấy táo, cam trên kệ bên cạnh, ném tới tấp vào Vương Lệ Lệ đang nằm liệt dưới đất và Lưu Đại Hải đang run như cầy sấy!
"Tiệm đen! Trả tiền lại!"
"Đền tiền! Xin lỗi!"
"Mất hết nhân tính! Tuần trước tôi còn m/ua mấy trăm tệ trái cây ở tiệm các người!"
"Gọi điện cho quản lý thị trường! Gọi cho đài truyền hình bóc phốt chúng nó!"
Trần Khách quay sang tôi, cung kính hỏi:
"Đại tiểu thư, chuyện này, người xem có cần báo cảnh sát không?"
Chu Văn Viễn cả người như bị sét đá/nh, run lên bần bật.
Nhà họ Tô?
Nhà họ Tô có ngành nghề trải khắp cả nước, thậm chí nổi danh ở cả nước ngoài đó sao?
Người cùng anh ta ăn hàng vỉa hè, vì một chút phiếu giảm giá mà tính toán nửa ngày như Tô Hiểu Văn, lại là đại tiểu thư nhà họ Tô sao?!
Thái độ cung kính của Trần Khách, những lời bàn tán đầy kính sợ xung quanh...
Giống như từng chiếc búa tạ, đ/ập nát nhận thức nực cười của anh ta.
Giây tiếp theo, Chu Văn Viễn lồm cồm bò đến dưới chân tôi.