Tổng giám đốc Vương chỉ vào Trưởng phòng Trương, giọng run lên vì kích động. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc và nhẹ nhõm vô cùng phức tạp.

“Thực ra chiều thứ Sáu tuần trước, hệ thống của bên đấu thầu không hề đóng do quá hạn sáu giờ!”

“Chính bộ phận kiểm soát rủi ro của bên đấu thầu, khi tiến hành sàng lọc sơ bộ lúc năm giờ rưỡi chiều, đã phát hiện năng lực và báo giá của hai nhà cung cấp này có điểm bất thường nghiêm trọng.”

“Để ngăn chặn việc thông đồng đấu thầu và gian lận thương mại, họ đã trực tiếp khóa kênh nộp hồ sơ của chúng ta từ hệ thống!”

Vừa dứt lời, cả phòng họp xôn xao.

“Nếu lúc đó chúng ta thực sự gửi báo giá này lên, không chỉ không thể trúng thầu, mà cả tập đoàn sẽ bị đưa vào danh sách đen của ngành vì nghi án gian lận thương mại! Thứ chúng ta phải đối mặt là những vụ kiện liên hoàn trong ngành với số tiền bồi thường lên tới hàng trăm triệu!”

Tổng giám đốc Vương nhìn tôi, giọng đanh thép: “Bạch Song Song, việc cô không nhấn nộp không những không phải là tội đồ của công ty, mà ngược lại còn c/ứu mạng cả tập đoàn này!”

Nghe đến đây, chút hy vọng cuối cùng của Trưởng phòng Trương hoàn toàn tan thành mây khói.

“Tổng giám đốc Vương! Tôi sai rồi! Tôi thực sự chỉ nhất thời hồ đồ thôi!”

Bà ta gào khóc vô nghĩa.

“Số tiền ba triệu đó vẫn chưa vào túi tôi mà! Chưa gây ra tổn thất thì không tính là phạm tội đúng không?”

“Là chồng tôi! Đúng, là con súc vật Trần Kiến Quốc đó ép tôi! Anh ta n/ợ nặng lãi bên ngoài, nếu tôi không giúp anh ta lấy số tiền này, anh ta sẽ ly hôn, thậm chí đá/nh ch*t tôi!”

“Tổng giám đốc Vương, xin ngài nể tình tôi đã làm trâu làm ngựa cho công ty năm năm nay, hãy cho tôi một con đường sống!”

Tổng giám đốc Vương nhìn bà ta đầy gh/ê t/ởm như nhìn một đống rác, ông lùi lại một bước, đ/á văng tay bà ta ra.

“Đi mà nói nỗi khổ của cô với cảnh sát ấy! Bảo vệ!”

Thấy không còn hy vọng c/ầu x/in ở Tổng giám đốc Vương, Trưởng phòng Trương quay sang nhìn chằm chằm tôi.

Giây tiếp theo, bà ta bò lồm cồm đến dưới chân tôi, ôm ch/ặt lấy bắp chân tôi.

“Tiểu Bạch! Em gái tốt!”

Bà ta ngẩng đầu, nước mắt nước mũi dàn dụa, khẩn cầu trong tuyệt vọng.

“Chị đối xử với em cũng không tệ mà đúng không? Lúc em tăng ca, chị còn thường xuyên mời em uống trà sữa đấy! Em giúp chị c/ầu x/in Tổng giám đốc Vương được không? Chị c/ầu x/in em!”

“Nhà chị còn một đứa con mới học tiểu học, nếu chị mà vào tù, gia đình này tan nát hết!”

“Tiểu Bạch, em còn trẻ, em không biết đâu, người ta mà đã có tiền án thì cả đời này coi như bỏ!”

Tôi nhìn xuống người đàn bà vì tự c/ứu mình mà vứt bỏ cả lòng tự trọng này.

Nhìn gương mặt nhầy nhụa nước mắt nước mũi của bà ta, tôi không những không thấy thương hại mà còn cảm thấy buồn nôn đến mức dạ dày cuộn lên.

Tôi dùng sức rút chân mình ra khỏi cái ôm của bà ta.

Sau đó lạnh lùng cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt bà ta.

“Bây giờ mới biết có tiền án thì cả đời này coi như bỏ sao?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều như lưỡi d/ao đ/âm vào tim.

“Lúc bà nằm trong tiệm làm đẹp, dùng chuyện không cho tôi chuyển chính thức để đe dọa, ép tôi dùng tài khoản của mình nhấn nút nộp đó...”

“Sao bà không nghĩ tới, tôi là một người mới hai mươi hai tuổi vừa tốt nghiệp, nếu phải gánh cái nồi đen l/ừa đ/ảo hàng triệu tệ thay bà, đi tù mười năm, thì cả đời tôi có phải cũng coi như bỏ không?”

Tiếng khóc của Trưởng phòng Trương tắt ngấm, bà ta há hốc miệng nhưng không phát ra nổi một âm thanh nào.

Tôi đứng thẳng người dậy, giọng không chút cảm xúc.

“Chị Trương, cất cái màn nước mắt rẻ tiền đó đi, chẳng phải chị thích nói về tầm nhìn đại cục lắm sao?”

“Đã là người coi trọng gia đình như vậy, thì mười năm cơm tù này, coi như là chị báo hiếu cho mẹ chồng ở trong đó đi.”

“Bắt lấy nó!” Tổng giám đốc Vương quát lớn.

Hai nhân viên bảo vệ cao lớn đã đợi sẵn bên ngoài liền xông vào, mỗi người một bên xốc nách Trưởng phòng Trương đang mềm nhũn như bùn lên.

“Không! Thả tôi ra! Bạch Song Song, mày không được ch*t tử tế đâu!”

Bà ta như một con chó hoang bị lôi xềnh xệch ra khỏi phòng họp.

Tiếng gào khóc thê lương vang vọng trong hành lang, xa dần, xa dần cho đến khi biến mất hẳn.

Trong phòng họp, im lặng như ch*t.

Anh Lưu và chị Vương, những kẻ “cáo già” vừa rồi còn miệng nói người trẻ không chịu được khổ, hùa theo Trưởng phòng Trương dẫm đạp lên tôi, giờ đây đã sợ đến mức ngồi liệt trên ghế, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn tôi lấy một cái.

Ánh mắt Tổng giám đốc Vương lạnh lùng quét qua hai kẻ đang sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

“Tổng giám đốc Vương… chúng tôi thực sự không biết Trưởng phòng Trương ăn hoa hồng đâu, bình thường chúng tôi chỉ nói đỡ cho bà ấy vài câu thôi...”

Giọng anh Lưu r/un r/ẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả lưng.

“Không biết?”

Tổng giám đốc Vương quát ngắt lời.

“Bà ta đẩy việc cho người mới, các người bao che dung túng, xảy ra chuyện lại hùa vào dậu đổ bìm leo!”

“Các người có tham gia chia chác hay không, đợi bộ phận kiểm toán điều tra xong các dự án trước đây của các người rồi sẽ rõ!”

“Bây giờ, cả hai lập tức nộp lại thẻ nhân viên, đình chỉ công tác để kiểm điểm! Nếu phát hiện vấn đề, sẽ chuyển giao cho cơ quan công an!”

Anh Lưu và chị Vương chân tay bủn rủn, ngã ngồi trên ghế, mặt xám như tro tàn.

Sau khi xử lý xong đám tay sai, Tổng giám đốc Vương quay lại, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.

Ông vươn tay, cầm lấy tập “Giấy x/ác nhận sa thải do sai phạm nghiêm trọng và yêu cầu bồi thường 5 triệu” đã được in sẵn trên bàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
8 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm