Tôi xuyên vào sách rồi.

Xuyên thành cô bạn cùng bàn xinh đẹp, chuyên phụ trách việc hò reo bên cạnh nữ chính trong một truyện ngôn tình học đường ngọt sủng.

【Yêu cầu ký chủ duy trì tuyến chính tình cảm ngọt ngào giữa nam nữ chính, hoàn thành ba lần hỗ trợ.】

Năm phút trước khi tan giờ tự học buổi tối, nam thần trường Lục Thanh Dã ôm một bó hoa hồng chặn ngay cửa lớp.

Cả lớp bắt đầu vỗ bàn.

“Đồng ý đi!”

“Hứa Nguyện, mau đồng ý đi!”

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn đăng ký cuộc thi vật lý còn viết dở trên bàn Hứa Nguyện.

Hạn chót là chín giờ, bây giờ mới tám giờ năm mươi lăm.

Tôi liếc nhìn gương mặt tái nhợt của Hứa Nguyện. Cây bút trong tay cô ấy vẫn còn lơ lửng.

Tôi giơ tay.

“Thưa cô. Có người đang tổ chức một vụ tống tình quy mô lớn trong giờ tự học buổi tối.”

Nói chính x/ác thì, trong nguyên tác, thoại của tôi chỉ vỏn vẹn ba câu.

Câu thứ nhất:

“Oa, Lục Thanh Dã lại đến tìm cậu kìa!”

Câu thứ hai:

“Hai cậu trông hợp nhau quá!”

Câu thứ ba:

“Hứa Nguyện, mau đồng ý với anh ấy đi!”

Rồi hết.

Không thành tích, không ước mơ, không đại học.

Chỉ có một gương mặt, và một cái miệng rất giỏi việc hò reo.

Tốt lắm.

Điều này chứng tỏ độ khó cuộc đời tôi không cao, nhưng rủi ro đạo đức thì rất lớn.

Kiếp trước, hồi lớp mười một, lớp tôi cũng từng nháo nhào thế này một lần.

Có người viết tên tôi và ủy viên thể dục lớp bên cạnh lên bảng đen.

Cả lớp cười suốt nửa tiết học.

Tôi cũng cười theo.

Cười đến cuối cùng, ngay cả bản thân thích hay không thích anh ta cũng không nói rõ được.

Sau đó người kia xin lỗi, bảo chỉ là đùa thôi.

Nhưng từ đó về sau, mỗi khi nghe thấy câu “đồng ý đi”, tai tôi như bị bụi phấn bít kín.

Náo nhiệt là của họ.

Còn sự x/ấu hổ và đường lui, chỉ thuộc về kẻ bị đẩy ra giữa vòng xoáy.

Nguyên tác tên là 《Mặt Trăng Nhỏ Của Anh》.

Nam chính Lục Thanh Dã, nhân vật đình đám trường Minh Đức, đẹp trai, nhà giàu, đá/nh bóng rổ như phim thanh xuân được bật filter làm mềm ánh sáng.

Nữ chính Hứa Nguyện, top ba khối, tính cách nhu mì, gia cảnh bình thường, ước mơ lớn nhất là giành huy chương vàng cuộc thi vật lý, tranh suất bảo thẳng.

Theo lý mà nói, hai người này một người phụ trách nhịp tim học đường, một người phụ trách tờ rơi tuyển sinh Thanh Bắc.

Nước giếng chẳng dính dáng gì đến trà sữa.

Nhưng nguyên tác cứ khăng khăng bắt Lục Thanh Dã phải lòng Hứa Nguyện.

Thích thì thích đi.

Vấn đề là cách anh ta thích lại quá phô trương.

Tặng bữa sáng, tặng trà sữa, tặng hoa hồng.

Chờ ở hành lang, hô ở sân bóng, chặn ngay cửa lớp.

Cả trường đều biết Lục Thanh Dã thích Hứa Nguyện.

Nhưng chẳng ai hỏi Hứa Nguyện có muốn bị biết đến hay không.

Còn tôi, Khương Miên, chính là cô bạn cùng bàn xinh đẹp chuyên phụ trách việc hô “ngọt quá” ở bên cạnh.

Lúc tôi xuyên tới, đúng lúc chạm trán danh cảnh đầu tiên của nguyên tác.

Giờ tự học buổi tối sắp tan, chủ nhiệm vẫn chưa tới.

Lục Thanh Dã ôm hoa hồng đứng ở cửa, áo khoác đồng phục vắt hờ hững trên vai.

Hành lang chật kín người hóng chuyện.

Có người giơ điện thoại quay.

Có người huýt sáo.

Có người vỗ bàn rầm rập như đám cưới đầu làng.

Hứa Nguyện ngồi tại chỗ, ngón tay siết ch/ặt bút, gương mặt trắng bệch thấy rõ.

Trước mặt cô là tờ đơn đăng ký trải phẳng.

Vòng tuyển chọn đội tuyển vật lý trường Minh Đức.

Hạn chót: Chín giờ tối nay.

Bây giờ: Tám giờ năm mươi lăm.

Chà chà.

Đây nào phải tỏ tình.

Đây là chặn đường vào phút chót.

Lục Thanh Dã nhìn cô, giọng không lớn, nhưng đủ để cả lớp nghe thấy.

“Hứa Nguyện, làm bạn gái anh nhé.”

Cả lớp lập tức vỡ òa.

“Đồng ý đi!”

“Đồng ý đi!”

Hệ thống trong đầu tôi lạnh lùng bật cửa sổ thông báo:

【Yêu cầu ký chủ nói lời thoại: Hai cậu trông hợp nhau quá.】

Tôi hít sâu một hơi. Rồi hô lớn: “Lớp trưởng.”

Cả lớp im bặt.

Lớp trưởng đẩy đẩy kính: “Hả?”

Tôi chỉ vào bảng nội quy giờ tự học trên bảng đen: “Tụ tập ồn ào bị trừ mấy điểm?”

Lớp trưởng: “…Hai điểm.”

Tôi lại chỉ ra cửa: “Chặn lối thoát hiểm bị trừ mấy điểm?”

Lớp trưởng liếc nhìn bó hoa và đám đông, biểu tình dần nghiêm túc.

“Năm điểm.”

Lục Thanh Dã ngây người.

Tôi nhìn Hứa Nguyện: “Đơn đăng ký viết xong chưa?”

Hứa Nguyện ngẩn người nhìn tôi.

Tôi tháo nắp bút, nhét vào tay cô ấy.

“Viết trước đi.”

“Tình yêu không có hạn chót, nhưng cuộc thi thì có.”

Phòng học yên lặng ba giây.

Rồi n/ổ tung dữ dội hơn.

“Khương Miên cậu làm gì vậy?”

“Người ta đang tỏ tình kìa!”

“Cậu phá đám quá rồi!”

Tôi gật đầu.

“Đúng vậy.

“Bản thân tôi chuyên nghiệp phá đám.

“Chuyên phá những cái vui ảnh hưởng đến giờ tự học buổi tối.”

Lục Thanh Dã ôm hoa hồng, sắc mặt hơi cứng đờ.

Anh ta chắc chẳng ngờ, lần tỏ tình công khai đầu đời lại bị người ta dùng nội quy giờ tự học hạ gục ngược.

Hứa Nguyện cúi đầu điền đơn đăng ký lia lịa.

Nét chữ cô ấy rất vững.

Chỉ là đôi tai đỏ bừng lên.

Hệ thống trong đầu tôi gào thét:

“Cốt truyện lệch hướng! Cốt truyện lệch hướng!”

Tôi rất bình tĩnh: “Đừng gào.”

“Ký chủ, cậu đã phá hỏng danh cảnh rung động.”

“Không có.”

“Tôi bảo vệ danh cảnh điền đơn đăng ký.”

Lục Thanh Dã cuối cùng cũng hoàn h/ồn.

Anh nhìn Hứa Nguyện: “Em không muốn?”

Câu hỏi này khá thú vị.

Như thể anh ta sẵn sàng cho cô một cơ hội từ chối.

Nhưng giữa cả lớp, hành lang, ống kính điện thoại, hoa hồng và tiếng hò reo, cơ hội này mỏng manh như lá rong biển trong món canh miễn phí của căng tin.

Hứa Nguyện mím môi, không nói gì.

Tôi giơ tay: “Cô ấy đang bận.”

Lục Thanh Dã nhìn tôi.

Tôi nói: “Nếu anh thực sự muốn nghe đáp án, ngày mai giờ ra chơi mười phút, phía sau bục phát biểu sân bóng, ít người, sóng điện thoại yếu, thích hợp để làm người.”

Cả lớp: “…”

Lớp trưởng suýt bật cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
9 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm