Anh ta lẳng lặng nhìn tôi một hồi lâu, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Thời gian trôi qua, đến kỳ thi thử, điểm số của tôi lại tụt dốc nghiêm trọng, thậm chí rơi vào top ba từ dưới đếm lên.
Giáo viên chủ nhiệm không ngồi yên được nữa, nhiều lần gọi tôi lên nói chuyện, hy vọng tôi có thể thu xếp tâm trí, dồn sức vào việc học.
Nhưng tôi đã nản lòng thoái chí.
Bởi vì tôi tận mắt thấy mẹ mình ngoại tình.
Tôi thậm chí còn nhìn thấy cả đối tượng ngoại tình của bà.
Nhận ra gia đình hạnh phúc mỹ mãn của mình sắp tan vỡ, nhưng lại chẳng biết phải làm gì để c/ứu vãn tình thế.
Cũng không biết phải tìm ai để tâm sự.
Đúng lúc này, Lộ Gia Diễn gần như dùng giọng điệu cưỡng ép, không cho phép thương lượng mà nói với tôi:
"Thứ Bảy này, tám giờ sáng, đến nhà tôi, tôi ôn tập bài vở cho em."
Khoảnh khắc đó, tất cả đ/au thương và uất ức trong tôi cuối cùng cũng mượn cớ này mà bùng n/ổ:
"Lộ Gia Diễn, anh có bị b/ệnh không hả?"
"Ai c/ầu x/in anh ôn tập cho tôi? Có thể tránh xa tôi ra một chút được không? Anh không có lòng tự trọng à?"
Anh ngẩn người.
Cứ ngơ ngác nhìn tôi như thế.
Từ nhỏ đến lớn, thiếu gia nhà họ Lộ chưa từng bị ai m/ắng nhiếc như vậy.
Anh tất nhiên cũng tức gi/ận vô cùng.
Ngay sau đó, cả hai rơi vào cuộc chiến tranh lạnh, kiểu mà chẳng ai chịu nhường ai.
Không lâu sau, nhà tôi phá sản.
Bố tôi nhảy lầu.
Mẹ tôi tái giá.
Tôi được cô đón đi.
Rồi từ đó, chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Cho đến tận hôm nay, hai người mới chạm mặt ở đây.
Tôi hơi lúng túng gãi mũi.
"Hay là bữa cà phê hôm nay để tôi mời nhé, coi như là tôi xin lỗi anh?"
Dù sao năm đó, người ta cũng thực sự có ý tốt.
Chỉ trách tôi.
Chó cắn Lữ Động Tân, không biết lòng người tốt.
Lộ Gia Diễn nhếch khóe môi, giọng điệu không chút gợn sóng:
"Không cần, vô công bất thụ lộc, tôi cũng có lòng tự trọng của mình."
Thôi xong.
Chắc là buổi xem mắt hôm nay hỏng rồi.
Tôi gượng cười, tùy tiện hỏi han:
"Những năm qua... anh sống tốt chứ?"
"Như em thấy đấy."
Mẹ ơi.
Cái miệng hại cái thân của tôi.
Trong lòng tôi dấy lên một nỗi hối h/ận.
"Xin lỗi, tôi không cố ý."
Lộ Gia Diễn vẫn giữ ánh mắt nhạt nhòa.
"Không liên quan đến em."
Hay là kết thúc sớm đi cho rồi, ngại quá.
Do dự một chút, tôi gửi tin nhắn cho một người bạn, nhờ họ gọi cho tôi sau hai mươi phút nữa.
May mắn thay, ly cà phê tôi gọi đã đến.
Lộ Gia Diễn không phải kiểu người chủ động tìm chủ đề.
Để tránh bầu không khí ngượng ngùng, tôi lại vắt óc suy nghĩ ra hai chủ đề.
Hai mươi phút sau, điện thoại của bạn tôi cuối cùng cũng gọi đến.
Tôi như được đại xá.
Cúp điện thoại.
"Ngại quá, hôm nay tôi có chút việc, hay là hôm khác chúng ta tụ tập lại nhé?"
"Em định đi sao?"
Lộ Gia Diễn nhìn chằm chằm vào tôi, cảm xúc trong đáy mắt không rõ ràng.
"Ừ, bạn tôi có chút chuyện."
Tôi cười xin lỗi anh, vừa cầm túi xách lên, định đứng dậy.
Ly cà phê trên bàn không biết thế nào lại lệch đi, lăn lóc ra mép bàn.
Nửa ly cà phê chưa uống hết đổ tràn ra mặt bàn.
Và cả lên sơ mi của Lộ Gia Diễn.
Tôi gi/ật b/ắn người.
"Anh không sao chứ?"
Hồi còn đi học tôi đã biết, vị thiếu gia này mắc b/ệnh sạch sẽ cực nặng.
Lần này thì phiền rồi.
Quả nhiên.
Lộ Gia Diễn nhíu mày, nhìn vết bẩn trên ng/ực với vẻ gh/ê t/ởm.
"Tôi phải tắm rửa thay đồ, em có thể lái xe đưa tôi một đoạn không?"
Tôi ngẩn người.
"Anh vừa đến bằng cách nào? Chú Vương đâu?"
Chú Vương là tài xế nhà họ, đã làm việc cho nhà họ Lộ nhiều năm rồi.
"Ông ấy có việc gấp đi trước rồi."
Tôi không suy nghĩ nhiều, đành phải đồng ý.
Lộ Gia Diễn không về nhà cũ, mà bảo tôi chở anh đến một căn biệt thự lưng chừng núi ở ngoại ô.
Trong biệt thự không có ai, nhưng mọi thứ sạch sẽ gọn gàng, chắc là có người thường xuyên đến dọn dẹp.
Tôi đẩy Lộ Gia Diễn vào phòng tắm tầng một.
"Em giúp anh lấy đồ thay được không?" Anh hỏi tôi.
"Ở đâu?"
"Phòng ngủ chính tầng hai, trong tủ quần áo."
Tôi đành làm theo.
Lấy quần áo thay từ tủ đồ trên lầu xuống, thấy Lộ Gia Diễn đang tháo khuy măng sét.
Nghĩ đến việc anh dù sao cũng có chút bất tiện, tôi lịch sự hỏi một câu:
"Cần giúp không?"
Động tác của Lộ Gia Diễn hơi khựng lại, khẽ nhướng mày.
Đôi mắt đào hoa lấp lánh dưới ánh đèn như mặt hồ.
"Được." Anh đáp.
À?
Thực ra tôi chỉ hỏi xã giao thôi, không ngờ anh lại đồng ý thật.
Tôi ngơ ngác đi tới, đưa một tay ra.
Lộ Gia Diễn vịn vào cánh tay tôi, chậm rãi đứng dậy khỏi xe lăn.
Anh ấy lại có thể đứng dậy.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Sau khi tháo khuy măng sét, anh tiếp tục cởi khuy áo trước ng/ực.
Vì hai người đứng quá gần.
Mặt tôi nóng bừng lên.
Ngại quá, làm sao đây?
Nhưng tôi nhanh chóng không còn thời gian để ngại nữa.
Vì tôi phát hiện vị thiếu gia này lại có cơ ng/ực.
Chậc!
Cơ bụng cũng không tệ.
Không ngờ anh ngồi xe lăn suốt ngày mà vóc dáng lại đẹp đến thế.
Tôi thầm cảm thán trong lòng.
"Được rồi."
Giọng nói thanh lãnh vang lên, tôi mới phát hiện anh đã cởi xong sơ mi.
Vai rộng.
Eo hẹp.
Cơ bắp săn chắc.
Đường nhân ngư tuyệt đẹp.
Không dám tưởng tượng trước khi bị t/ai n/ạn, vóc dáng anh còn hoàn hảo đến mức nào.
Tôi trấn tĩnh lại, đưa áo choàng tắm qua.
"Không tìm thấy sơ mi, tôi chỉ tìm thấy áo choàng tắm thôi."