"Thiếu gia Dung, chuyện cậu nghỉ việc không nói cho Lương Nhất Nặc biết à? Cô bé đó đứng đợi ở cửa công ty cậu mấy ngày rồi đấy."
Câu nói này như một luồng gió lạnh khiến Dung Trạch run lên bần bật.
Anh lập tức ngồi thẳng dậy.
"Ý cậu là Lương Nhất Nặc?"
"Chứ còn ai vào đây nữa?"
Anh vô thức định đứng dậy, nhưng lại nghe thấy giọng điệu mỉa mai, châm chọc của Tưởng Ân Dư:
"Tôi vừa nói gì nào, giờ thì tin rồi chứ."
"Dung Trạch, hôm nay cậu mà đi, cả đời này cứ chuẩn bị làm túi m/áu cho Lương Nhất Nặc đi, bị cô ta nắm thóp, không bao giờ ngóc đầu lên được nữa đâu."
Lời của Tưởng Ân Dư lại như một tiếng sét ngang tai, giáng xuống khiến anh chấn động tại chỗ.
Dung Trạch ngồi trên ghế sofa, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, anh cắn răng, lạnh lùng nói:
"Chu Cẩn Vũ, tôi và cô ấy đã kết thúc hoàn toàn rồi, bảo cô ấy đừng tìm tôi nữa, tôi sẽ không gặp cô ấy đâu."
Người đàn ông cúp điện thoại, nhìn tôi đầy áy náy.
"Xin lỗi, tên này đúng là tuyệt tình thật."
Tôi để ý thấy khách trong nhà hàng vừa dùng bữa xong đang đi ra, chắc cũng sắp đến lượt mình rồi.
Đằng nào kịch cũng đã diễn đến đây, dù sao cũng phải diễn cho trọn vẹn.
Tôi lau đi giọt nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt, rồi sụt sịt mũi.
Làm ra vẻ đ/au khổ tột cùng.
"Được, nhờ anh chuyển lời với Dung Trạch, sau này tôi sẽ không bao giờ tìm anh ấy nữa."
Đối phương nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, muốn nói lại thôi.
"Cô Lương, hay là chúng ta kết bạn WeChat đi, có chỗ nào cần giúp đỡ, cô cứ tìm tôi."
Thua luôn.
Tôi trông giống loại phụ nữ không n/ão đến thế sao?
"Không cần đâu, sau này tôi không muốn gặp lại Dung Trạch nữa, bạn của anh ấy cũng vậy."
Nói xong, tôi dứt khoát xoay người, bước vào nhà hàng.
Sau khi trở về Thượng Hải.
Tôi và Lộ Gia Diễn bắt đầu hẹn hò với mục đích tiến tới hôn nhân.
Có lẽ đây chính là cái lợi của việc xem mắt.
Cả hai bên mục đích rõ ràng, không hề dây dưa lằng nhằng.
Sau bao nhiêu năm, gặp lại Lộ phu nhân, bà lại càng trở nên xinh đẹp tuyệt trần.
Hoàn toàn là hình ảnh phu nhân tổng tài cao quý, lạnh lùng trong tiểu thuyết hào môn bước ra ngoài đời thực.
"Hóa ra người xem mắt với A Diễn nhà bác lại là Nhất Nặc cháu à, bảo sao thằng nhóc này đột nhiên thông suốt, chủ động đòi kết hôn."
Bác Lộ nắm lấy tay tôi, cười nói vui vẻ.
Được ở gần đại mỹ nhân, tim tôi đ/ập thình thịch.
Không ngờ có ngày, tôi lại vì mẹ chồng tương lai đứng quá gần mà tim đ/ập nhanh.
"Bác Lộ, lâu rồi không gặp ạ!"
"Nhiều năm không gặp, Nhất Nặc đã lớn thành đại mỹ nhân rồi."
Tôi có chút chột dạ.
Chắc không có mấy người phụ nữ nào dám tự xưng là đại mỹ nhân trước mặt bà ấy.
Bác Lộ kéo tôi trò chuyện một lúc.
"Đã xem căn nhà ở Lan Nguyệt Loan chưa? Làm tân phòng cho hai đứa thế nào? Tất nhiên, nếu không thích phong cách Anh, bác sẽ thuê đội thi công sửa lại."
Tôi biết từ lâu, mảnh đất ở Lan Nguyệt Loan là do ông nội Lộ Gia Diễn m/ua lại từ nhiều năm trước, chuyên dùng để xây tân phòng cho cháu trai.
Khoảng cách cũng không xa dinh thự nhà họ Lộ.
Thế là, sau khi nói chuyện với bác Lộ.
Tôi liền kéo Lộ Gia Diễn, lái xe thẳng đến Lan Nguyệt Loan.
Căn nhà còn lớn hơn cả tưởng tượng của tôi, phong cách châu Âu điển hình, giống như một tòa lâu đài.
Hơn nữa xung quanh còn có rừng cây, hồ nước, trường đua ngựa và vườn cây ăn quả.
Thực sự khiến người ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sống ở đây thì còn gì bằng.
Tôi không thể chờ đợi mà hỏi Lộ Gia Diễn:
"Em có thể dọn vào ở ngay bây giờ không?"
Anh ngước mắt, ngạc nhiên nhìn tôi.
Đáy mắt vốn tĩnh lặng, thờ ơ nay lại gợn lên những làn sóng vì câu nói này.
Ngay cả giọng nói cũng như chứa đầy sự dịu dàng:
"Tất nhiên là được."
Tuyệt quá!
Sáng hôm sau, tôi đã chuyển vào.
Tiếp đó, Lộ Gia Diễn cũng chuyển vào.
Chắc không có cặp đôi xem mắt nào hiệu quả hơn chúng tôi nữa.
Mới gặp nhau hai tuần, đã bước vào giai đoạn thử hôn.
Cuộc sống của tôi đi vào quỹ đạo.
Mỗi sáng đi cùng Lộ Gia Diễn đến tập đoàn Lộ Thị làm việc, tiện thể làm quen với nghiệp vụ các phòng ban.
Buổi chiều thì cùng anh đến b/ệnh viện tập phục hồi chức năng.
Quá trình phục hồi của Lộ Gia Diễn rất suôn sẻ, từ chỗ ban đầu chỉ có thể đứng miễn cưỡng, đến nay đã có thể tự đi lại được khoảng cách từ hai đến ba mét.
Nếu không có gì bất ngờ, trước ngày cưới, anh ấy chắc sẽ vứt được chiếc xe lăn.
Sau khi sống chung, tôi dần cảm thấy, Lộ Gia Diễn bây giờ và Lộ Gia Diễn hồi nhỏ thực sự khác nhau rất nhiều.
Hồi nhỏ anh ấy cao ngạo, lạnh lùng.
Tôi chỉ cần quấn lấy anh một chút là anh đã tỏ ra vô cùng khó chịu.
Bất cứ khi nào tôi không màng ý muốn của anh mà cố tình bắt chuyện, anh sẽ trực tiếp vứt tôi sang một bên, không thèm đếm xỉa.
Thế nhưng, Lộ Gia Diễn khi trưởng thành thực sự dễ gần hơn nhiều.
Cho dù tôi có nói nhiều đến đâu, anh cũng chưa bao giờ lộ ra một chút vẻ khó chịu nào với tôi.
Có đôi khi tôi im lặng, anh lại thấy không quen, còn chủ động khơi chuyện với tôi.
Ngay cả khi tôi trêu chọc anh, anh cũng không còn tặng tôi cái nhìn kh/inh bỉ đầy bực bội như hồi nhỏ nữa.
Hôm đó từ b/ệnh viện về, vì đổ mồ hôi khá nhiều, tôi đùa với Lộ Gia Diễn:
"Hay là em vào giúp anh tắm nhé."
Thiếu gia Lộ lại không đỏ mặt, không tim đ/ập, đáp lại tôi:
"Được."
Thái độ trơn tru, thản nhiên như vậy ngược lại khiến một "lão tài xế" như tôi đỏ bừng mặt, cuối cùng đành lủi thủi bỏ chạy.
Sự thay đổi của một người lại có thể lớn đến nhường này.