"Thật không hiểu nổi, chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì, chỉ là ăn quả vải thôi mà, ai nấy đều rảnh rỗi đến phát đi/ên."
Nhưng khi xe tiến vào nội thành Thượng Hải, đi qua hai chốt bảo vệ nghiêm ngặt rồi tiến vào một trang viên tư nhân, sau đó lại đi qua một sân golf và một hồ nước tự nhiên, cả nhóm mới biết mình đã hiểu lầm.
Cuối cùng, xe dừng lại trước một tòa lâu đài kiến trúc kiểu Anh. Hóa ra đây chính là Lan Nguyệt Loan danh tiếng lẫy lừng.
Đáng lẽ phải chào hỏi chủ nhà trước, nhưng Cố Tâm Nhu nói anh họ và chị dâu cô hiện không có ở nhà. Mọi người không vào trong mà đi thẳng ra vườn cây ăn quả ở phía sau núi để hái vải.
Trên đường đi qua một trường đua ngựa, bên trong nuôi vài con ngựa Ả Rập và ngựa Mông Cổ rất đẹp. Trần Yến Chu đùa hỏi Cố Tâm Nhu: "Chị dâu, anh họ em có em gái không? Anh có thể ở rể."
Chu Cẩn Vũ trêu chọc: "Thằng nhóc cậu chỉ nghĩ đến điều tốt đẹp thôi nhỉ."
Sắc mặt Tưởng Ân Dư không mấy dễ chịu, nhân lúc Cố Tâm Nhu đi xa, cô liếc mắt nhìn đám bạn thân của Dung Trạch, giọng điệu bực dọc: "Mấy người bị b/ệnh à, gọi linh tinh cái gì, ai là chị dâu? Dung Trạch đã thừa nhận chưa?"
Cả nhóm đều biết tâm tư của cô dành cho Dung Trạch nên chỉ liếc nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Hái vải được một nửa, Cố Tâm Nhu nhận được điện thoại. Hình như anh họ cô đã về. Vì lịch sự, cả nhóm thấy nên vào chào hỏi chủ nhà một tiếng thì tốt hơn, thế là họ quay lại.
Vừa đi đến ven hồ, họ nhìn thấy một chiếc SUV màu đen chậm rãi tiến vào bãi đỗ xe lộ thiên. Sau khi xe dừng hẳn, tài xế mở cửa sau, một chiếc xe lăn chậm rãi trượt ra khỏi xe.
Mọi người hơi ngạc nhiên. Người đàn ông trên xe lăn trông còn rất trẻ, tầm tuổi họ. Không biết đã xảy ra chuyện gì mà dẫn đến việc đi lại khó khăn.
Tiếp đó, từ ghế sau bước xuống một cô gái mặc váy dài màu xanh lá, tóc bị gió thổi rối bời, không nhìn rõ mặt, nhưng vóc dáng thì vô địch. Cô gái đi đẩy xe lăn, đẩy được một đoạn rồi dừng lại. Người đàn ông nắm lấy tay cô. Cô gái ngồi xổm xuống, không biết nói gì với đối phương, rõ ràng là đang làm nũng. Sau đó, hai người bắt đầu hôn nhau. Khung cảnh vô cùng ngọt ngào.
Cả nhóm bị ép ăn "cẩu lương" một cách bất ngờ, tất cả đều đứng ch/ôn chân tại chỗ. Cố Tâm Nhu ôm trán: "Anh họ và chị dâu tôi sắp đính hôn rồi, ngày nào cũng như đôi chim câu, quen là được thôi."
Một lát sau, cặp đôi nhỏ cuối cùng cũng hôn xong. Lúc này mọi người mới dám tiến lại gần, Cố Tâm Nhu bắt đầu giới thiệu hai bên. Cô gái đối diện vén tóc ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay. Ngũ quan tinh tế, mắt mày như tranh vẽ. Bất cứ ai nhìn vào cũng phải thốt lên hai từ "mỹ nhân".
Chỉ có điều, Dung Trạch vốn đang bình thản giây trước, sau khi nhìn rõ mặt đối phương liền biến sắc. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái đối diện, khuôn mặt như phủ một lớp băng, tỏa ra hơi lạnh thấu xươ/ng. Còn Trần Yến Chu và Chu Cẩn Vũ bên cạnh thì kinh hãi, biểu cảm ngỡ ngàng như nhìn thấy m/a.
"Mẹ kiếp!" Không biết ai thốt lên một tiếng.
Khi nhìn thấy Dung Trạch, tôi cũng hơi ngẩn người. Chuyện gì thế này? Sao anh ta lại ở đây?
Cố Tâm Nhu bên cạnh vẫn đang giới thiệu: "Anh họ tôi Lộ Gia Diễn, vị hôn thê của anh ấy Lương Nhất Nặc. Đây là Dung Trạch và vài người bạn của anh ấy."
Tôi mới muộn màng nhận ra, Dung Trạch chính là đối tượng liên hôn của Cố Tâm Nhu. Choáng thật, trùng hợp đến thế là cùng! Đúng là xui xẻo hết chỗ nói.
Lộ Gia Diễn gật đầu, hàn huyên với Cố Tâm Nhu vài câu. Trần Yến Chu là người phản ứng nhanh nhất, khiêm tốn bước lên giới thiệu bản thân với Lộ Gia Diễn. Tiếp đó là Chu Cẩn Vũ. Chỉ có Dung Trạch đứng ch/ôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sắc lẹm như muốn đục hai cái lỗ trên mặt tôi.
Sau khi chào hỏi xong, Lộ Gia Diễn quay đầu hỏi tôi: "Có nắng không? Có muốn vào trong không?"
Tôi hoàn h/ồn: "Ồ, được."
Khung cảnh này đối với tôi mà nói cũng coi như là hiện trường tu la (nơi đối mặt với tình cũ). Nhất thời không biết phải đối phó thế nào, chỉ có thể chuồn trước.
Đẩy Lộ Gia Diễn vào phòng khách, anh nhìn tôi, giọng điệu thanh lãnh: "Quen nhau à?"
Ừm... Người này mắt sắc thật đấy. Chắc là không giấu được rồi, tôi chỉ có thể cắn răng thừa nhận: "Bạn trai cũ."
Lộ Gia Diễn gật đầu, vẻ mặt trông không có vẻ gì là ngạc nhiên. Tôi quan sát biểu cảm của anh, cẩn trọng nói: "Gi/ận à? Xin lỗi, em cũng không biết sao anh ta lại ở đây..."
Lộ Gia Diễn thở dài, nắm lấy tay tôi, giọng điệu bất lực: "Anh không nhỏ nhen đến mức đó, chỉ là sợ em sẽ bận tâm."
"Em? Bận tâm chuyện gì?"
"Vì anh ngồi xe lăn, sợ em sẽ thấy mất mặt..."
Tôi tiến lên, bịt miệng Lộ Gia Diễn lại, không cho anh nói tiếp. Hai người dựa vào nhau rất gần, hơi thở sát bên cạnh, hàng mi của anh đổ xuống một cái bóng trên chóp mũi tôi.
"Nghĩ gì thế? Anh là bạch nguyệt quang của em đấy, không ai có thể thay thế được vị trí của anh trong lòng em."
"Bạch nguyệt quang?" Anh khẽ mở môi, khiến lòng bàn tay tôi nhột nhột.
"Đúng thế, anh không biết à?"
Lộ Gia Diễn khẽ cười, đôi mắt cong cong, trong đôi mắt đen láy chứa đầy ánh sáng vụn. Anh nâng khuôn mặt tôi lên: "Nhưng em mới là bạch nguyệt quang của anh, là bạch nguyệt quang vô song mà anh đã nhung nhớ suốt bao nhiêu năm nay."