Cô ta hoàn toàn ngây người, biểu cảm như bị kẹt máy, hồi lâu sau mới phản ứng lại, lắp bắp nói: "Lan Nguyệt Loan... cô đang đùa cái gì vậy? Đây rõ ràng là nhà họ Lộ..."
"Cô đang nói đến vị hôn phu Lộ Gia Diễn của tôi sao? Anh ấy đã sang tên Lan Nguyệt Loan cho tôi làm sính lễ rồi. Nhắc lại lần nữa, với tư cách là chủ nhân ngôi nhà này, tôi không chào đón cô, hạn cho cô trong vòng ba phút cút khỏi tầm mắt của tôi."
Cả nhóm trở về Hải Thành. Đám phú nhị đại được nuông chiều từ bé này chưa bao giờ phải chịu cảnh bẽ mặt như vậy, bị người ta đuổi thẳng cổ ngay trước mặt.
Tuy nhiên, dù có mất mặt đến đâu cũng không bằng Tưởng Ân Dư và Dung Trạch. Một người bị chỉ thẳng mặt m/ắng, một người bị bạn gái cũ vả mặt bôm bốp ngay tại chỗ.
Lúc chia tay, Trần Yến Chu thấy không ổn nên lên tiếng an ủi: "Dung Trạch, nghĩ thoáng chút đi, đằng nào cậu cũng chia tay Lương Nhất Nặc rồi."
Dung Trạch không đáp. Nhìn vẻ mặt đen sì như sắp có giông bão của anh, Trần Yến Chu không dám khuyên thêm. Bất cứ ai có mắt đều nhìn ra, thiếu gia Dung chắc là hối h/ận rồi.
Thực tế thì Dung Trạch đúng là hối h/ận thật. Trước kia anh không hề nghi ngờ việc Lương Nhất Nặc yêu mình, hơn nữa là yêu đến ch*t đi sống lại. Vì chính anh là người chủ động đòi chia tay nên điều đó khiến anh dằn vặt suốt hai tháng trời. Cũng chính hai tháng này đã giúp anh nhìn thấu nội tâm mình. Dung Trạch hiểu rõ, mình thích Lương Nhất Nặc.
Anh tuyệt đối không thể chấp nhận cuộc hôn nhân liên minh với nhà họ Cố. Ngay khi anh đang thầm nghĩ cách thuyết phục cha mẹ chấp nhận Lương Nhất Nặc, anh lại thấy cô bạn gái từng ân ái mặn nồng với mình hai tháng trước, giờ đây lại đang hôn người đàn ông khác say đắm. Cảnh tượng đó như một tiếng sét ngang tai, đá/nh đến mức ý thức anh tan rã.
Sau khi nhìn rõ mặt cô, Dung Trạch thậm chí còn tự lừa dối mình rằng người này chắc chắn không phải bạn gái anh, mà là chị em song sinh của Lương Nhất Nặc. Đúng vậy, Lương Nhất Nặc chắc chắn có một người chị em song sinh. Thế nhưng cuối cùng, ảo tưởng đó cũng tan thành mây khói.
Trần Yến Chu thấy sắc mặt anh quá tệ nên rất biết ý mà giải tán mọi người: "Được rồi, giải tán thôi, ai về nhà nấy, tìm mẹ nấy."
Chẳng mấy chốc, Dung Trạch hẹn Cố Tâm Nhu ra ngoài để bàn chuyện hủy hôn ước giữa hai nhà.
"Anh quen chị dâu tôi à?" Xem ra hôm đó anh đã quá mất kiểm soát nên ngay cả Cố Tâm Nhu cũng nhận ra.
Dung Trạch do dự một chút rồi thú nhận: "Nhất Nặc là bạn gái tôi."
Cố Tâm Nhu kinh ngạc che miệng. Trên mặt không hề có chút đ/au buồn nào vì bị từ hôn, chỉ có ngọn lửa hóng hớt đang ch/áy hừng hực: "Hai người chia tay bao lâu rồi?"
Giọng Dung Trạch nghe rất thất vọng: "Hai tháng."
"Chậc chậc, anh thì đang theo đuổi vợ đầy gian nan, anh họ tôi cũng đang theo đuổi vợ đầy gian nan, nhưng mà cơ hội thắng của anh họ tôi lớn hơn anh nhiều."
"Ý cô là sao?"
Cố Tâm Nhu nhiệt tình giải đáp thắc mắc: "Lương Nhất Nặc là bạn học tiểu học và trung học của anh họ Lộ Gia Diễn nhà tôi, hồi đi học cô ấy đã theo đuổi anh họ tôi rất lâu, nhưng anh ấy không đồng ý."
"Sau đó nhà họ Lương xảy ra chuyện, cô ấy được người thân nhận nuôi rồi chuyển trường. Anh họ tôi đã tìm cô ấy suốt bao nhiêu năm, mãi đến gần đây mới có tin tức. Vừa xem mắt xong là họ chốt ngay ngày đính hôn."
"Anh nghĩ xem, anh họ tôi tìm Lương Nhất Nặc gần mười năm, sao anh ấy có thể dễ dàng buông tay cô ấy được."
"Cho nên tôi mới nói khả năng anh theo đuổi lại Lương Nhất Nặc là rất nhỏ, gần như bằng 0."
Dung Trạch nắm ch/ặt tay. Anh không tin Nhất Nặc lại có thể vứt bỏ anh tuyệt tình như vậy. Dù sao họ cũng đã ở bên nhau gần hai năm.
"Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không từ bỏ Lương Nhất Nặc."
"Anh định làm thế nào? Tôi đoán bây giờ anh muốn gặp chị dâu tôi một lần cũng khó."
Đúng thật. WeChat và tất cả các nền tảng xã hội của anh đều đã bị cô chặn. Hơn nữa cô còn đổi cả số điện thoại.
"Hay là tôi giúp anh nhé." Cố Tâm Nhu nhấp một ngụm cà phê.
"Cô giúp tôi thế nào?"
"Giúp anh hẹn cô ấy ra ngoài."
Dung Trạch ngạc nhiên: "Tại sao cô lại giúp tôi?"
Cố Tâm Nhu chớp chớp mắt. Cô biết nói sao đây? Bản thân cô thuần túy là hóng hớt thôi. Hai người đàn ông cùng lúc theo đuổi vợ đầy gian nan, chuyện này còn kí/ch th/ích hơn đọc tiểu thuyết trên mạng nhiều. Tất nhiên, quan trọng nhất là vì anh ta đã có ý hủy hôn, hai nhà không thể làm thông gia thì chỉ có thể làm đối tác kinh doanh. Tiện tay làm một việc mà lại khiến vị thiếu gia Dung này n/ợ mình một ân tình, tội gì không làm? Huống hồ Cố Tâm Nhu cảm thấy Lương Nhất Nặc căn bản sẽ không bao giờ chọn Dung Trạch.
Buổi tối, Cố Tâm Nhu nhắn tin hẹn tôi ngày mai đi dạo phố.
Suy nghĩ một chút, tôi đồng ý.
"Ai nhắn tin đấy?" Lộ Gia Diễn nghe thấy động tĩnh liền ngước mắt hỏi tôi. Dạo này anh hơi nh.ạy cả.m.
"Tâm Nhu, cô ấy hẹn mai đi trung tâm thương mại."
"Anh đi cùng em."
Tôi buột miệng: "Không cần đâu, hai đứa con gái đi dạo phố mà."
Lộ Gia Diễn không nói gì thêm. Mãi một lúc sau, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn.
"Tại sao không cho anh đi cùng em?" Biểu cảm của anh hơi tủi thân, giọng nói ấm ức.
Thua luôn. Trước đây tôi chưa từng nghĩ Lộ Gia Diễn lại có lúc bám người đến thế này.