【Thảo nào Sở Hiểu Nam liều mạng ngăn cản, tiếc là không ngăn được bọn họ tự tìm đường ch*t!】

【Vậy giờ phải làm sao đây, Thẩm Viên Viên và Lâm Đại Hằng quả nhiên là một phường.】

【Nhưng bọn họ đều giấu Lâm Đại Hằng, hắn vẫn chưa biết nguyên nhân thực sự khiến tay phải của mình bị hoại tử.】

【Bọn họ đổ hết lỗi lên đầu Sở Hiểu Nam rồi.】

Động tác trên tay tôi khựng lại, có chút ngạc nhiên.

Nhưng bình luận vẫn tiếp tục nhảy.

【Sở Hiểu Nam sắp gặp rắc rối lớn rồi.】

Tim tôi thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến.

Giây tiếp theo, bên ngoài cửa nhà tôi lại vang lên tiếng động quen thuộc.

“Sở Hiểu Nam, đồ tiện nhân kia!”

“Ra đây cho tao!”

Là Lâm Đại Hằng.

Sao hắn lại ra viện nhanh như vậy?!

7.

Đám người đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa, động tĩnh ngoài cửa quá lớn. Thẩm Viên Viên đang giơ điện thoại livestream với hơn vạn người xem, bên cạnh cô ta, Lâm Đại Hằng vừa khóc vừa kể lể tố cáo.

“Chưa đầy một ngày, tôi đã trở thành người tàn phế!”

“Tất cả là tại con đàn bà Sở Hiểu Nam này, làm lỡ thời gian vàng phẫu thuật của tôi, khiến tôi thành kẻ tàn phế suốt đời.”

“Tay phải hoại tử, phẫu thuật thất bại.”

Giơ cánh tay phải trống không lên, mặt Lâm Đại Hằng đỏ gay, h/ận không thể gi*t ch*t tôi ngay lập tức.

“Tôi là kẻ cô đ/ộc, sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa!”

“Tôi bị hại ra nông nỗi này, thà ch*t quách đi cho xong!!”

Số người xem livestream tăng vọt, nghe lời tố cáo của Lâm Đại Hằng, cư dân mạng lập tức phẫn nộ, thi nhau bày tỏ không thể tha cho “kẻ cầm đầu” là tôi.

“Đã thế kỷ 21 rồi mà còn loại người này sao?!”

“á/c á/c quá vậy, giúp một tay thôi mà, không giúp thì thôi, còn hại người ta thành tàn phế!”

“Livestream trước tôi cũng xem, con nhỏ đó liều mạng ngăn cản. Nhìn là biết không phải người tốt rồi!”

“Ủng hộ streamer đòi lại công bằng, tính sổ với con đàn bà á/c đ/ộc đó!”

“Ủng hộ, nó làm việc x/ấu thì phải chịu trách nhiệm.”

“Nhưng mà, có mỗi mình tôi thấy thao tác bảo quản phần chi của streamer trước đó không đúng quy trình sao...”

Thẩm Viên Viên đang đắc ý vì đẩy được trách nhiệm, liếc thấy dòng bình luận cuối cùng, mí mắt cô ta gi/ật gi/ật, trực tiếp chặn người đó khỏi phòng livestream.

“Được rồi, hôm nay chúng ta nhất định sẽ đòi lại công bằng!”

Với vẻ mặt kiên định, Thẩm Viên Viên lặng lẽ lùi lại một bước, tránh xa Lâm Đại Hằng. Không ai để ý đến hành động nhỏ của cô ta, trong mắt Thẩm Viên Viên thoáng qua vẻ gh/ê t/ởm, cô ta lẩm bẩm:

“Nếu không phải vì tiền...”

“Mình đã chẳng...”

Tôi chủ động mở cửa ngay giây trước khi cánh cửa bị tông hỏng.

Phòng livestream của Thẩm Viên Viên lại tăng thêm người, kéo theo đó là hàng loạt lời ch/ửi rủa trên mạng. Ảnh của tôi bị chụp lại, địa chỉ bị đào bới, thậm chí có người còn tìm ra cả b/ệnh viện cũ nơi tôi từng làm việc.

“Trời ạ, con nhỏ này có lai lịch không nhỏ, trước đây còn là bác sĩ.”

“Nhưng trước là bác sĩ phụ sản, chuyên môn nào thì làm việc nấy, nó không biết gì mà còn chỉ đạo bừa bãi, đây chẳng phải là hại người sao!”

“Đúng vậy, không biết thì đừng có chỉ đạo, hại người ta thành tàn phế!”

“Mất cánh tay rồi, một gã đàn ông như vậy nửa đời sau sống sao đây?!”

“Không giúp thì thôi, còn dậu đổ bìm leo, từng đi du học nước ngoài thì giàu có gh/ê g/ớm lắm chắc!”

“Tuyệt đối không được tha cho nó.”

Sự chỉ trích trên mạng ngày càng gay gắt. Lúc này, cả nhà Lâm Đại Hằng vây kín cửa nhà tôi, khóc lóc thảm thiết.

“Tất cả là tại mày!”

Mắt Lâm Đại Hằng đỏ ngầu, hắn gào thét giơ cánh tay phải lên, thần sắc suy sụp.

“Nếu mày giúp sớm hơn một chút, tao đã không thành ra thế này.”

“Sở Hiểu Nam, mày phải chịu toàn bộ trách nhiệm!”

Gân xanh trên trán tôi gi/ật gi/ật, sau khi Lâm Đại Hằng nói xong những lời đó, cả nhà họ Lâm lập tức lấy lại tinh thần. Lâm Quế Vân với đôi mắt tam giác đầy tham lam, chống nạnh đứng trước mặt tôi:

“Hôm nay mày muốn giải quyết riêng hay giải quyết theo pháp luật?!”

“Tao nói cho mày biết, tốt nhất là thành thật bồi thường, chịu trách nhiệm cho hậu quả mà mày gây ra.”

“Nếu không...”

Người nhà họ Lâm sau lưng bà ta đầy vẻ hung á/c, vung nắm đ/ấm đe dọa. Nghe lời Lâm Quế Vân, tôi thấy nực cười, nhướng mày giả vờ tò mò hỏi:

“Các người muốn bồi thường bao nhiêu?”

Nghe vậy, Lâm Quế Vân tưởng có hy vọng, mắt sáng lên, nước miếng văng tung tóe, vung tay:

“1... không, 2 triệu! Cả đời em trai tao không chỉ có ngần ấy tiền, hơn nữa còn cả căn hộ này của mày, mày cũng phải bồi thường cho nó để làm phí tổn thất tinh thần.”

Bà ta đưa tay sờ chiếc tủ cạnh cửa, rồi nhìn tôi đá/nh giá một lượt, hài lòng gật đầu:

“Còn cả mày nữa! Em trai tao coi như h/ủy ho/ại cả đời rồi, vợ trước của nó cũng ch*t rồi. Tốt nhất mày hãy gả cho nó, như vậy nửa đời sau của nó mới có chỗ dựa. Phải biết rằng nó thành ra thế này đều là do mày hại!”

Đám người liên tục gật đầu, tôi tức đến bật cười. Không nhịn được nữa, tôi cười thành tiếng, ánh mắt rơi vào Thẩm Viên Viên bên cạnh. Livestream trên điện thoại cô ta vẫn đang tiếp tục, nghe thấy nhà họ Lâm đòi hỏi vô lý, biểu cảm của cô ta không đổi. Sau khi nhận ra ánh mắt tôi, cô ta bỗng lên tiếng:

“Chị Hiểu Nam, hay là chị đồng ý với họ đi.”

“Yêu cầu của họ cũng không quá đáng đâu, em biết điều kiện gia đình chị không tệ mà.”

Giả vờ khó xử, cô ta cắn môi nhìn vào cánh tay phải của Lâm Đại Hằng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
9 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm