Tôi nghĩ đến một khả năng, mồ hôi lạnh toát ra toàn thân. Mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, nhìn thấy lịch sử chuyển khoản, m/áu nóng trong người tôi dồn hết lên đỉnh đầu!
Lại là Lâm Châu!
Anh ta quá hiểu tôi, đoán được mật khẩu mới tôi đặt chính là ngày sinh của mẹ tôi. Vì vậy, trước đám cưới, anh ta đã chuyển sạch 5 triệu của tôi cho Triệu Hy, không sót một đồng!
Toàn thân tôi r/un r/ẩy, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại, siết ch/ặt điện thoại rồi báo cảnh sát ngay lập tức.
Khi đang lấy lời khai, Triệu Hy gi/ận dữ xông vào, m/ắng nhiếc om sòm. Cô ta ch/ửi tôi bị đi/ên, vì gh/en t/uông mà hở tí là báo cảnh sát đe dọa họ.
Lâm Châu kéo tôi ra một bên, hạ giọng giải thích:
“Tô Hàm, 5 triệu đó vốn dĩ là tiền của Triệu Hy, nếu không phải tại em cố tình đẩy giá nhà lên cao như vậy, thì sao em trai cô ấy phải gánh khoản n/ợ 3,5 triệu cơ chứ.”
“1,5 triệu còn lại coi như là tiền bồi thường vì em đã tống em trai cô ấy vào tù.”
“Em việc gì phải làm ầm ĩ đến mức này, lãng phí tài nguyên công cộng!”
“Ngoan nào, đừng làm lo/ạn nữa, sau này chúng ta sống tốt với nhau, không phải tốt hơn sao?”
Tôi hất tay anh ta ra, giáng một cái t/át mạnh vào mặt anh ta:
“Lâm Châu, anh đúng là hết lần này đến lần khác làm mới giới hạn vô liêm sỉ của mình!”
“Anh tr/ộm vòng tay của tôi, tr/ộm tiền của tôi để m/ua nhà cho cô ta.”
“Giờ còn bắt tôi phải trả n/ợ thay cô ta nữa!”
“Anh còn có chút lòng tự trọng nào không!”
Anh ta ôm bên mặt đang nóng ran vì cái t/át của tôi, kiên nhẫn giải thích:
“Tô Hàm, anh đã nói rồi, cô ấy chỉ có một đứa em trai, không có ai để dựa dẫm.”
“Nhưng em còn có anh, có thể dựa dẫm mà! Tiền sau này chúng ta từ từ ki/ếm, em…”
Tôi lạnh lùng ngắt lời:
“Dựa vào anh? Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc anh trắng tay, ăn bám, ngoại tình, tr/ộm cắp, hay dựa vào việc anh lấy tiền của tôi để nuôi con riêng của anh!”
Anh ta lộ vẻ không thể tin nổi:
“Tô Hàm! Sao bây giờ em lại trở nên thực dụng như thế!”
“Trước đây em đâu có như vậy!”
Tôi cười lạnh.
Trước đây, tôi đúng là không như vậy.
Từ khi chúng tôi bắt đầu tích góp tiền m/ua nhà.
Tôi mỗi tháng chắt chiu, gửi vào một vạn. Lương anh ta cao hơn tôi, nhưng anh ta nói mình là đàn ông, phải xã giao, phải tiếp khách, chi phí cao nên một tháng chỉ gửi được hai, ba ngàn.
Suốt 5 năm, tôi gửi được 60 vạn, anh ta chỉ gửi được 20 vạn.
Tiền thuê nhà tôi trả, đồ dùng sinh hoạt tôi m/ua, thức ăn tôi m/ua.
Sự hy sinh hết lòng hết dạ, đổi lại chỉ là sự phản bội vô tận!
Tôi nhìn Triệu Hy bên cạnh bằng ánh mắt lạnh lùng:
“Đúng, tôi thực dụng, cô ta không thực dụng.”
“Anh thử đi đòi lại tiền từ cô ta rồi trả cho tôi xem sao?!”
Tôi bày tỏ thái độ, 6,2 triệu, nhất định phải trả đủ không thiếu một xu, chiếc vòng của mẹ tôi cũng phải trả lại nguyên vẹn.
Không chấp nhận bất kỳ sự hòa giải nào!
Lâm Châu mặt mày khó coi, chỉ có thể tìm Triệu Hy, yêu cầu cô ta trả lại số tiền đã chuyển cho em trai mình.
Vốn tưởng rằng Triệu Hy chắc chắn sẽ đồng cam cộng khổ với anh ta, lấy tiền ra để bảo vệ anh ta trước.
Nhưng không ngờ, Triệu Hy đột nhiên hét lên:
“Dựa vào đâu mà phải trả cho cô ta!”
Cô ta chỉ vào tôi, khuôn mặt vặn vẹo:
“Cô ta đã tống em trai tôi vào tù, cô ta phải bồi thường cho tôi!”
Không biết cô ta đã đạt được thỏa thuận gì với Triệu Chí Cương, mà tên này lại lật kèo, nói rằng chính hắn tự nổi lòng tham nên mới b/ắt c/óc tôi.
Đã tách Triệu Hy ra khỏi vụ án.
Xem ra, vì lợi ích mà cả hai đã thông đồng.
Lâm Châu khuyên nhủ, bảo cô ta trả tiền trước cho tôi, nếu không anh ta sẽ phải ngồi tù.
Đợi nhà giải tỏa, họ vẫn sẽ có 10 triệu.
Triệu Hy thấy Lâm Châu đã không còn giá trị lợi dụng, liền lộ nguyên hình:
“10 triệu đó là cho em trai tôi, liên quan gì đến anh?”
Lâm Châu ngẩn người, không thể tin nổi:
“Ý cô là sao?”
“Chẳng phải cô nói để tránh bị Tô Hàm phát hiện nên ngôi nhà chỉ tạm thời đứng tên em trai cô thôi sao?”
Triệu Hy nhìn Lâm Châu như nhìn một kẻ ngốc:
“Tôi không danh không phận theo anh bao nhiêu năm, đòi anh một căn nhà thì quá đáng lắm sao?”
“Hơn nữa, là chính anh sợ người ta nói anh ăn bám Tô Hàm, nên muốn chiếm đoạt tiền giải tỏa của cô ta.”
“Anh tự ng/u ngốc, tôi chỉ cần dỗ dành vài câu là anh đã viết giấy tự nguyện tặng cho tôi rồi.”
Lâm Châu không thể tin được, người “anh em tốt” mà anh ta tin tưởng nhất lại đ/âm sau lưng mình vào thời khắc quan trọng này.
Anh ta giáng một cái t/át mạnh vào mặt Triệu Hy.
Triệu Hy nổi gi/ận, không chút khách khí t/át lại.
Cả hai đi/ên cuồ/ng lao vào đá/nh nhau.
Trong lúc giằng co, Triệu Hy bị Lâm Châu đẩy ngã, bụng đ/ập vào cạnh bàn.
Cô ta thét lên, ôm bụng, đ/au đớn đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm:
“Con của tôi…”
Khi được đưa đến b/ệnh viện, đứa con của Triệu Hy đã không còn nữa.
Tôi lạnh lùng đứng xem vở kịch chó cắn chó này, chỉ thấy thật nực cười.
May mắn là số tiền 5 triệu Lâm Châu chuyển cho Triệu Hy, do Triệu Chí Cương bị bắt nên chưa kịp trả n/ợ ngân hàng.
Số tiền 5 triệu đó đã nhanh chóng được thu hồi.
Lâm Châu nhìn thấu bộ mặt thật của Triệu Hy, không màng cô ta vừa sảy th/ai, bóp cổ bắt cô ta phải trả lại căn nhà.
Kết quả là bị Triệu Hy báo cảnh sát bắt đi.
Sau khi bị tạm giam vài ngày, Lâm Châu đứng đợi dưới tòa nhà công ty tôi cả một ngày.
Anh ta tiều tụy hơn lần trước, râu ria lởm chởm, hốc mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Tô Hàm, anh xin lỗi…”
“Anh biết mình sai rồi… Em tha thứ cho anh có được không?”