Cô ta vừa nói, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt. Tôi vừa định mở miệng mỉa mai diễn xuất của cô ta thì Trần Hạo lại nhìn tôi đầy nghi hoặc.
"Lâm Phỉ? Cô không chịu ki/ếm tiền, vội vàng bỏ đi làm gì? Không lẽ cô là nội gián do chủ đầu tư phái đến sao?"
Vừa dứt lời, không khí trong sân trở nên vô cùng căng thẳng. Trương Lan Hoa vỗ đùi cái đét, chợt bừng tỉnh, gào lên một tiếng:
"Ôi trời ơi! Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ! Con ranh này chắc chắn đã thông đồng với chủ đầu tư rồi! Nó cố tình tung tin giả không cho chúng ta xây nhà để nó hưởng hoa hồng!"
Dân làng nhìn nhau, ánh mắt nhìn tôi lập tức chuyển từ bất mãn sang phẫn nộ. Vương Cầm nhân cơ hội bồi thêm một nhát d/ao:
"Em nhớ vài ngày trước, khi chủ đầu tư và cán bộ thị trấn đến làng mình khảo sát, chị Phỉ Phỉ đã nói chuyện rất thân thiết với vị tổng giám đốc dẫn đầu đó. Không lẽ... đã đạt được thỏa thuận mờ ám nào rồi?"
Cô ta lấy tay che miệng, giả vờ như lỡ lời đầy kinh ngạc. Trong đám đông lập tức có người tiếp lời:
"Hèn gì! Bảo sao đợt trước trong danh sách ứng cử phó chủ nhiệm thôn lại có tên nó! Hóa ra là đã sớm bò lên giường người ta, tìm được chỗ dựa rồi!"
Nghe những lời vu khống khó nghe đó, tôi gi/ận đến run người. Sau khi tốt nghiệp đại học, để đuổi kịp bước chân của Trần Hạo, tôi đã từ bỏ cơ hội ở lại các công ty lớn trong thành phố. Tôi biết Trần Hạo luôn muốn mở công ty xây dựng nhưng thiếu kinh nghiệm quản lý, nên tôi đã thức đêm học tập, thi đỗ thạc sĩ quản trị kinh doanh với thành tích xuất sắc.
Lần này chủ đầu tư đến khảo sát là vì họ coi trọng phương án quy hoạch thị trấn mà tôi viết. Hơn nữa, lãnh đạo thị trấn thậm chí còn có ý định để tôi kế nhiệm chức chủ nhiệm thôn khóa tới, dẫn dắt cả làng làm giàu. Còn vị tổng giám đốc bất động sản kia, ông ta đã đưa ra mức lương cao ngất ngưỡng để mời tôi về công ty ông ta làm việc.
Chính vì tham gia vào quy hoạch giai đoạn đầu, tôi mới hiểu rõ cấp trên kiểm tra việc xây dựng trái phép lần này nghiêm ngặt đến mức nào. Tôi vốn tưởng chỉ cần giải thích rõ ràng, họ sẽ hiểu được lợi hại.
"Các người đừng có nói bậy! Thông báo đó là của thị trấn..."
Tôi vừa mở miệng giải thích, Trương Lan Hoa đã nhổ một bãi đờm đặc vào ngay chân tôi:
"Phi! Đồ không biết x/ấu hổ! Ngoài mặt thì giả vờ thanh cao, sau lưng lại làm cái trò đĩ điếm đó! May mà con trai tao không cưới mày, nếu không thì mặt mũi nhà họ Trần chúng tao bị mày làm cho mất sạch rồi!"
Tôi nghiến răng nhìn Trần Hạo:
"Trần Hạo, người khác không biết, chẳng lẽ anh không biết tại sao em lại học thạc sĩ sao?"
Trần Hạo cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ kh/inh bỉ:
"Cô học thạc sĩ thì liên quan gì đến tôi? Lâm Phỉ, tôi thật không ngờ cô là loại người như vậy. Tôi cứ tưởng cô chỉ gh/en tị vì nhà Cầm Cầm giàu có, không ngờ vì muốn ki/ếm tiền mà cô có thể b/án đứng lợi ích của cả làng!"
Hắn quay sang phía dân làng, vung tay:
"Mọi người đừng tin lời m/a q/uỷ của nó! Tôi, Trần Hạo, là người đầu tiên ủng hộ Cầm Cầm! Chúng ta không những phải xây, mà còn phải xây thật cao!"
Dân làng lập tức bùng n/ổ những tiếng reo hò nhiệt liệt. Trần Hạo quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ ghẻ lạnh:
"Lâm Phỉ, cô đã không còn theo kịp bước chân của tôi nữa rồi."
Nhìn vẻ mặt cao cao tại thượng đó của Trần Hạo, ký ức ùa về. Chúng tôi là thanh mai trúc mã, đại học cũng học cùng lớp. Hồi đó, Trần Hạo ngày nào cũng trốn học đi chơi game. Để giúp hắn ôn tập, tôi đã từ bỏ các hoạt động câu lạc bộ, thức đêm soạn ghi chú cho hắn. Để giúp hắn đoán đề, tôi đã không ôn tập kỹ, lỡ mất suất được tiến cử học thạc sĩ. Còn hắn nhờ ghi chú của tôi mà vừa đủ điểm qua môn, được phân về làng làm một cán bộ nhỏ.
Tôi hít sâu một hơi, nén lại nỗi chua xót trong lòng:
"Trần Hạo, anh hãy đặt tay lên lương tâm mà nói, anh thật sự không tin em sao? Hồi đại học, nếu không phải em ngày đêm giúp anh ôn tập..."
"Cô im miệng đi!" Trần Hạo th/ô b/ạo ngắt lời tôi.
"Nếu không phải cô cứ bắt tôi ôn tập mấy thứ vô dụng đó, tôi đã sớm hợp tác với bạn làm ăn phát tài rồi! Cô tự mình ng/u dốt nên thi không tốt, giờ lại quay sang đổ lỗi cho tôi à?"
Tôi cười, bỗng thấy cả người nhẹ nhõm:
"Được, đã nói đến mức này thì chúng ta thực sự chẳng còn gì để bàn nữa."
Trần Hạo tưởng tôi đang làm trò "lạt mềm buộc ch/ặt":
"Cô đừng có mà đến c/ầu x/in tôi, loại tướng khắc phu xui xẻo như cô, ai mà thèm lấy!"
Trương Lan Hoa vỗ tay tán thưởng bên cạnh:
"Đúng thế, không nhìn lại điều kiện nhà mình đi, Hạo nhà chúng tôi giờ là cán bộ thôn đấy!"
Dân làng xung quanh cũng phụ họa, chỉ trỏ vào tôi:
"Hạo và Cầm Cầm mới là đôi lứa xứng đôi!"
"Lâm Phỉ đúng là không biết điều, mà cũng đòi so với Cầm Cầm sao?"
Trần Hạo không thèm để ý đến tôi nữa, quay sang hô lớn với dân làng:
"Bà con ơi! Tôi đã thế chấp đất nhà mình, v/ay nặng lãi một triệu rồi! Tôi sẽ xây thẳng lên tám tầng! Đến lúc đó chia tiền đền bù cũng được mấy triệu!"
Trong đám đông lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh, theo sau đó là:
"Hạo nó còn dám v/ay một triệu, chúng ta sợ gì chứ!"
"Tôi cũng đi v/ay tiền! Cầm Cầm, để lại cho tôi hai xe gạch!"
"Tôi nữa! Tôi nữa!"