“Tôi sẽ biến nơi này thành công trình tiêu biểu của cả thị trấn, thậm chí là cả thành phố.”

Ánh nắng chiếu lên gương mặt tôi, ấm áp và rạng rỡ. Tôi biết, cuộc đời rực rỡ của Lâm Phỉ chỉ mới bắt đầu.

Còn những kẻ từng cố gắng kéo tôi xuống vực thẳm kia, hãy cứ để chúng mục rữa dần trong sự hối h/ận không hồi kết.

Tôi quay đầu nhìn chú Lý và thím Vương đang khuân gạch ở phía xa. Họ mệt đến thở không ra hơi, nhưng ngay cả thời gian dừng lại để lau mồ hôi cũng không có.

“Lâm Chủ nhiệm, lô gạch này chuyển xong rồi, chúng tôi có thể ứng trước một ít tiền công không? Bọn đòi n/ợ lại chặn cửa rồi…” Chú Lý khom lưng, hèn mọn hỏi.

Tôi lạnh lùng nhìn ông ta, giọng nói không chút gợn sóng:

“Làm theo quy tắc, cuối tháng thanh toán.”

Nói xong, tôi sải bước hướng về phía sở chỉ huy, phía sau chỉ còn lại một tiếng thở dài đầy bất lực và tuyệt vọng.

Đây chính là con đường mà họ tự chọn, dù có phải quỳ cũng phải đi cho hết. Còn tôi, tuyệt đối sẽ không bao giờ quay đầu lại.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
9 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm