Chuyến đi Bali đã hẹn ước từ tuần trăng mật.
Dời năm này qua năm khác.
Đến năm thứ ba, cuối cùng cũng sắp được thực hiện.
Tôi hào hứng thu xếp hành lý trước ba ngày, vội vã ra sân bay.
Thế nhưng lại phát hiện cô bạn thân của chồng cũng có mặt ở đó.
Bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của tôi, Giang Du Bạch ngang nhiên giải thích.
«Vé chỉ còn đúng hai chiếc cuối cùng, Phi Phi thực sự quá muốn đến Bali ngắm cảnh, nên anh m/ua vé cho cô ấy trước.»
«Hay là ngày mai em m/ua thêm vé rồi tìm chúng anh, hoặc là, đợi lần sau vậy.»
Lại là đợi lần sau.
Nhưng tôi không muốn đợi nữa rồi.
Tôi vẫy tay chào họ, «Lên đường bình an nhé.»
Rồi quay đầu gọi điện cho bố tôi.
«Bố, cho con mượn chiếc trực thăng riêng của bố một chút, con muốn đến Bali chơi vài ngày.»
«Nhân tiện, khoản đầu tư ba trăm triệu con đưa cho Giang Du Bạch trước kia, rút vốn đi bố.»
Sau khi cúp máy.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cổng sân bay, hai người kia đang vừa đi vừa cười nói.
Giang Du Bạch rất tự nhiên xách hộ hành lý cho Lục Phi Phi.
Tất cả túi lớn túi nhỏ đều ôm đồm lấy.
Lục Phi Phi mặc chiếc váy dài phong cách Bohemia, lúc khoác vai bá cổ nhau, trong lúc hưng phấn đã hôn chụt một cái lên má Giang Du Bạch.
«Đúng là anh em tốt của em, anh cũng quá đáng mặt anh em nhỉ?»
«Em chỉ nói một câu muốn đi Bali, anh đã dứt khoát bỏ mặc vợ mình, quả nhiên em không nhìn nhầm người! Đúng là anh em.»
«Nhưng vợ anh bị anh bỏ lại bên ngoài, không gi/ận chứ?»
Lục Phi Phi đắc ý quay sang nhìn tôi một cái.
«Phụ nữ đều vậy thôi, động tí là gi/ận, khó chiều lắm.»
Giang Du Bạch cười cười.
«Sợ gì chứ? Vợ anh rộng lượng, không dễ gi/ận đâu.»
«Không thì hai năm nay, sao anh có thể ngày nào cũng mang bữa sáng cho em, mà còn không trùng món?»
«Vợ anh căn bản không phải kiểu người hay gh/en t/uông đâu, em cứ yên tâm, đến Bali chơi cho vui.»
Phải rồi.
Mỗi bữa sáng, Giang Du Bạch đều chuẩn bị hai phần, một của tôi, một của cô bạn thân anh ấy.
Nhưng mỗi lần, bữa sáng của tôi chỉ có quẩy và bánh bao.
Còn phần của Lục Phi Phi lại cân bằng dinh dưỡng, protein chất lượng cao cùng rau hữu cơ.
Có lần vô tình liếc thấy, Giang Du Bạch lạnh nhạt giải thích.
«Cô ấy đang gi/ảm c/ân, chỉ được ăn những thứ này.»
Còn tôi thì khác.
Anh luôn ngang nhiên nói tôi ăn ngon miệng, không kén chọn, nên bữa sáng nào cũng được.
Ngay cả quà tặng, của tôi cũng chỉ là chiếc cốc rẻ tiền m/ua online chỉ với 9 tệ 9.
Còn Lục Phi Phi lại được chọn kỹ lưỡng nào là Chanel, nào là La Mer.
Trước đây là vì tôi không để bụng.
Nhưng điều đó không có nghĩa tôi cho phép họ coi tôi là kẻ ngốc.
Tôi đứng yên tại chỗ, mặc cho những suy nghĩ cuộn trào trong đầu.
Giang Du Bạch đi đến góc khuất, bỗng quay lại vẫy tay với tôi.
«Về trước đi, Nam Sơ.»
«Đợi chúng anh hạ cánh, anh sẽ gọi điện cho em.»
Lục Phi Phi cũng đắc ý nhếch mép cười với tôi, nhân tiện vỗ vỗ vai Giang Du Bạch.
«Chị dâu yên tâm, em chắc chắn sẽ chăm sóc tốt lão Bạch!»
Tôi nhìn theo bóng lưng họ khuất sau góc rẽ.
Lòng không gợn sóng, quay người bước ra khỏi sân bay.
Vừa về đến nhà, điện thoại bật lên một tin nhắn.
Là của Giang Du Bạch gửi đến.
«Hôm nay em ngoan lắm, không gây rối.»
«Ngoan Nam Sơ, đợi anh từ Bali về, nhất định sẽ mang đặc sản em thích về cho em.»
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó vài giây.
Đột nhiên điện thoại lại hiện lên một bài đăng.
Là Lục Phi Phi vừa đăng.
Phòng chờ sân bay, Lục Phi Phi giơ tay chữ V, nụ cười rạng rỡ áp sát vào Giang Du Bạch.
Dòng trạng thái viết: «Khởi động chuyến đi ngẫu hứng cùng người anh em tuyệt vời nhất trên đời! Vợ như áo, anh em như tay chân, cảm ơn sự thông cảm của ai đó~ Tim!»
Người like không ít, đều là bạn chung.
Có người bình luận phía dưới: «Ủa? Vậy vợ anh em Cố Nam Sơ đâu? Không làm lo/ạn với cậu à?»
Lục Phi Phi trả lời bằng một biểu cảm vô tội: «Không biết nữa, chắc đang tăng ca quá.»
Tôi lướt qua bài đăng này, mặt không chút cảm xúc thoát ra.
Tin nhắn của Giang Du Bạch lại tiến vào.
«Thấy bài đăng của Phi Phi chưa? Cô ấy muốn thử thách gom đủ 999 like, Nam Sơ, em cũng vào giúp cô ấy like một cái đi.»
Tôi không để ý.
Năm phút sau, Giang Du Bạch lại gửi thêm vài tin.
«Sao không trả lời, ngủ rồi à?»
«Thôi được, vậy tối nay em ngủ sớm nhé.»
«Không có anh giúp em đổ nước ngâm chân, em tự nhớ múc ít nước nóng, tự chăm sóc bản thân nhé.»
«Yêu em, vợ yêu.»
Cuối cùng còn đính kèm một sticker dễ thương hình Bubu.
Tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
Trước đây tôi không nỡ để anh thất vọng, tin nhắn của anh, lần nào tôi cũng sẽ trả lời.
Nhưng lần này, tôi không những không thèm để ý.
Mà còn trực tiếp bỏ ghim Giang Du Bạch, đặt điện thoại sang một bên rồi đi tắm.
Dù sao ngày mai tôi sẽ xuất hiện ở Bali trên chiếc trực thăng.
Để lên đường cho chuyến đi một mình của tôi.
Còn việc có ai giúp tôi đổ nước ngâm chân hay không, vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm.
Chui vào chăn, điện thoại lại reo.
Lần này là trợ lý Tiểu Chu của bố tôi gửi đến.
«Chị Nam Sơ, tuyến bay của trực thăng đã được phê duyệt rồi, sáng mai mười giờ cất cánh từ thành phố, dự kiến bốn giờ chiều sẽ đáp xuống sân bay Denpasar ở Bali.»