Em rể họ túm ch/ặt lấy tôi, "Tộc trưởng, chị ta còn muốn bỏ trốn, chắc chắn là làm việc x/ấu nên chột dạ!"
"Tộc trưởng, con gái tôi bị b/ệnh tim, con bé sắc mặt không tốt, tôi phải đưa nó đến b/ệnh viện ngay lập tức!"
Chồng tôi đ/ấm một cú vào mặt hắn, "Mày buông vợ tao ra!"
Em rể họ đ/au đớn hét lên, hung hăng đ/á văng chồng tôi ra xa.
Tôi trợn mắt, gào lên trong đ/au đớn, "Thư Bình!"
Tộc trưởng lạnh lùng liếc nhìn tôi, "Con gái cô từ nhỏ đã ốm yếu b/ệnh tật, cũng đâu thấy xảy ra chuyện gì."
"Hôm nay không nói rõ ràng sự việc, không một ai được phép rời đi!"
Chồng tôi đ/au đớn nằm rạp dưới đất không bò dậy nổi, anh nghiến răng.
"A Đình, anh không sao... nhưng con gái hình như không còn tiếng động nữa rồi."
Tôi giãy giụa quỳ dưới đất, "Tộc trưởng, c/ầu x/in ông, con gái tôi thật sự sẽ mất mạng đấy!"
"Ông nể tình tôi đã cống hiến cho dòng họ bao năm qua, c/ầu x/in ông đưa con gái tôi đến b/ệnh viện đi, tôi dập đầu lạy ông được không!"
Tôi quỳ dưới đất dập đầu lia lịa.
Có người trong họ không đành lòng, "Tộc trưởng, hay là..."
Cô em họ nhíu mày ngắt lời, "Tộc trưởng, con thấy chị ta là cố tình làm mình thê thảm như vậy, để mọi người bất mãn với ông đấy!"
"Con bé Thanh Thanh từ nhỏ đã thích giả b/ệnh, vừa nãy con còn thấy con ngươi nó động đậy một cái kìa."
Tộc trưởng lạnh lùng nhìn tôi, "Áp giải tất cả bọn chúng về tộc để thẩm vấn!"
Tộc trưởng đã lên tiếng, người trong họ chỉ còn biết răm rắp làm theo.
Chồng tôi gân cổ nổi lên, "Con gái tôi thật sự lên cơn đ/au tim rồi, các người đều là bậc trưởng bối cùng tộc với nó, các người không còn chút nhân tính nào sao?"
Tôi đẫm lệ, nhìn những người họ đang túm lấy chồng tôi mà gào thét trong tuyệt vọng.
"A Thần, mẹ anh năm kia lâm b/ệnh nặng, là tôi phái người lái xe đưa bà đến Yên Kinh cấp c/ứu đấy!"
"A Cường, anh kinh doanh thua lỗ 20 vạn tệ, là tôi bù tiền vào cho anh, bao năm qua tôi chưa từng thúc ép anh trả n/ợ đúng không?"
"Nể tình tôi từng giúp đỡ các người, các người đưa con gái tôi đến b/ệnh viện có được không? Đây là một mạng người đấy!"
Họ có chút do dự nhìn tộc trưởng, "Tộc trưởng, Thanh Thanh hình như không phải giả vờ, hay là cứ đưa con bé đến b/ệnh viện trước đi?"
Cô em họ vỗ đùi, "Các anh trai ngốc của em ơi, sao các anh lại đơn thuần thế chứ."
"Các anh mà thả chị ta đi, chắc chắn chị ta sẽ quay về tửu lâu tìm người giúp ngay, các anh có tin không?"
"Đến lúc đó con trai các anh bị ngộ đ/ộc thực phẩm một cách vô ích, đừng hòng nhận được một xu bồi thường nào!"
Sự do dự của người trong họ dần tan biến trước lợi ích.
Nhìn thấy con gái mềm nhũn đổ gục xuống đất, không một chút cử động.
Tôi cuối cùng cũng tuyệt vọng với những người trong họ.
Tôi thét lên đ/au đớn, "C/ứu mạng với! Có người muốn mưu tài hại mạng!"
Chồng tôi thấy vậy vội vàng cùng tôi gào lên.
Tộc trưởng gi/ật mình, "Mau bịt miệng bọn chúng lại, thật mất mặt quá đi mất!"
Ngay cả khi miệng tôi và chồng bị bịt ch/ặt.
Nhưng bên ngoài vẫn có người nghe thấy tiếng động.
"Các người vây thành vòng tròn ở đây làm gì thế?"
Người trong họ túm ch/ặt lấy tôi ấn xuống đất, không để người bên ngoài nhìn thấy tôi.
"Không có gì, người trong họ chúng tôi đang đùa giỡn thôi."
Nhìn ra bên ngoài không còn tiếng động, tôi tuyệt vọng nhìn khuôn mặt trắng bệch của con gái.
Đột nhiên, một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.
"Bố ơi, ở đây có kẻ buôn người!"
Người bên ngoài nghe thấy có kẻ buôn người thì lập tức lo lắng.
Vội vàng gọi tên con cái mình.
Một vài đứa trẻ nhất thời không tìm thấy thật.
Phụ huynh không nhịn được hỏi dồn đứa trẻ, "Cháu ngoan, cháu thấy kẻ buôn người thật à?"
Đứa trẻ hình như đã chỉ vào tộc trưởng.
Tôi nghe thấy tộc trưởng lạnh lùng quát, "Con nhà ai mà không biết điều thế, nói năng linh tinh."
"Chúng tôi là người họ Trương ở thôn Hồng, không phải kẻ buôn người nào cả!"
Giọng trẻ con non nớt vang lên.
"Nhưng cháu thấy các người bịt miệng chú và dì kia, bố bảo rồi, chỉ kẻ buôn người mới bịt miệng người khác thôi."
Tộc trưởng có chút hoảng lo/ạn, "Cháu nhìn nhầm rồi!"
Người trong họ theo bản năng nép về phía sau tộc trưởng.
Vô tình để lộ chiếc váy trắng của con gái tôi.
Một người phụ nữ hét lên, "Dưới đất có một cô bé!"
"Các người không phải là chuốc th/uốc mê người ta rồi định bỏ trốn đấy chứ!"
Người bên ngoài nhao nhao đòi chen vào xem cho ra lẽ.
Cô em họ gào lên, "Các người bị đi/ên à, chúng tôi dạy dỗ người trong họ mình thì liên quan gì đến các người mà lo chuyện bao đồng!"
Theo cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt, người bị thu hút đến xem náo nhiệt cũng dần đông lên.
Không biết là ai đã gọi cảnh sát tuần tra đến.
"Tất cả mọi người, tản ra, không được ẩu đả!"
Người trong họ không dám chống đối cảnh sát.
Cuối cùng chỉ đành buông tay đang bịt miệng chúng tôi ra, lủi thủi đứng dậy.
Tôi khàn giọng nói, "Đồng chí cảnh sát, c/ầu x/in anh c/ứu con gái tôi, con bé bị b/ệnh tim, đã ngất xỉu rồi!"
Cảnh sát nhìn gia đình ba người chúng tôi đang nằm vật dưới đất, trố mắt kinh ngạc.
Khẩn cấp gọi điện cho đồng nghiệp, "Ở đây có một vụ án lớn, gọi người đến hỗ trợ ngay."
Nhìn chồng và con gái được cảnh sát khẩn cấp đưa đến b/ệnh viện, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi làm rõ đầu đuôi câu chuyện, cảnh sát nghiêm túc nhìn tộc trưởng.
"Bây giờ là xã hội pháp trị, việc giam giữ, thẩm vấn riêng tư của dòng họ các người là phạm pháp, các người có biết không?"