Là một bác sĩ, tôi luôn tận tâm với công việc, nhưng trong số những người này, rất nhiều gia đình có hoàn cảnh khó khăn, tôi không nhận phong bì mà vẫn cố gắng hết sức để c/ứu chữa. Tôi không ngờ rằng có một ngày, tấm lòng và mồ hôi công sức mình bỏ ra lại nhận được sự đền đáp chân thành đến thế. Thú thật, nhìn họ, tôi không kìm được mà rưng rưng nước mắt.

“Cảm ơn mọi người, cảm ơn các bạn. Có những việc không phải do tôi muốn, có lẽ tôi sẽ rời khỏi đây, nhưng sau này tôi vẫn sẽ tiếp tục hành nghề c/ứu người.”

“Mọi người về đi, tôi cũng đến lúc phải về rồi.”

Ngay khi tôi khuyên mọi người giải tán, giọng nói gấp gáp của Lục Quốc Vĩ vang lên phía sau: “Bác sĩ Cố, đừng đi!”

Hắn lao tới nắm ch/ặt lấy tôi: “Con trai tôi không còn nhiều thời gian nữa, chẳng phải ông muốn biết sự thật năm xưa sao? Được, tôi nói!”

Sau đó, để c/ứu con trai, Lục Quốc Vĩ đã công khai thú nhận mọi chuyện trước đám đông. Hóa ra vụ hỏa hoạn nhà tôi không phải do chập điện cũ kỹ, mà là do hắn cố tình phóng hỏa. Người phụ trách viết báo cáo điều tra năm đó đã bị hắn dùng tiền m/ua chuộc.

“Xin lỗi, năm đó sau khi tranh cãi với bố mẹ ông, tôi chỉ muốn trút gi/ận, không ngờ lại khiến nhà ông tan cửa nát nhà. Tất cả đều là lỗi của một mình tôi, là nghiệp chướng tôi gây ra. Con trai tôi vô tội, c/ầu x/in ông c/ứu nó.”

“Tôi sẽ đến đồn cảnh sát tự thú ngay bây giờ. Tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm cho hành vi của mình!”

“Bác sĩ Cố, c/ầu x/in ông, thực sự c/ầu x/in ông.”

“Tôi chỉ có mỗi đứa con trai này.”

“Nó tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.”

Người đàn ông từng hung hãn, vai rộng lưng dày, mặt đầy th!t b/éo, chỉ cần trừng mắt cũng đủ khiến trẻ con khóc thét năm nào, giờ đây đang quỳ dưới chân tôi khóc lóc thảm thiết. Những người có mặt tại đó đều bàng hoàng khi nghe lời thú tội của hắn. Phía b/ệnh viện cuối cùng cũng hiểu tại sao tôi lại từ chối phẫu thuật, hóa ra bên trong còn ẩn chứa những chuyện họ không hề hay biết. Hai vị viện trưởng nhìn tôi đầy áy náy, những kẻ từng chỉ trích tôi trên mạng cũng lần lượt cúi đầu.

Ngay sau đó, Lục Quốc Vĩ giữ lời hứa, hắn gọi điện báo cảnh sát ngay trước mặt tôi. Khi cảnh sát đến hiện trường dẫn giải hắn đi, hắn nắm ch/ặt tay tôi, những giọt nước mắt hối h/ận giàn giụa khắp mặt: “Bác sĩ Cố, tôi đã trả giá cho lỗi lầm của mình, c/ầu x/in ông hãy c/ứu con trai tôi.”

Tôi không hứa hẹn gì với hắn, chỉ lạnh lùng nhìn hắn bị cảnh sát áp giải đi. Đúng lúc đó, một người bước ra từ đám đông. Nước mắt đã làm ướt đẫm khuôn mặt đầy vết hằn thời gian của bà, nhưng dù bà đang khóc, tôi lại nhìn thấy sự giải thoát và nụ cười nhẹ trên khóe môi bà.

“Con trai, sự thật về vụ hỏa hoạn năm đó đã được chính miệng hắn công bố, bố con dưới suối vàng cũng có thể an nghỉ rồi.”

“Mẹ không khuyên con làm gì cả, mẹ chỉ muốn con biết, mẹ đã buông bỏ được rồi. Con cứ làm theo ý mình, dù con quyết định thế nào, mẹ cũng ủng hộ con!”

Tôi im lặng một lát rồi cuối cùng gật đầu: “Mẹ, con biết phải làm gì rồi.”

Khi tôi quay đầu ra lệnh cho y tá chuẩn bị phẫu thuật, mẹ tôi cuối cùng cũng đã mỉm cười. Sau hai mươi tám năm, tôi lại được nhìn thấy nụ cười nở rộ trên khuôn mặt bà.

Ca phẫu thuật kéo dài chín tiếng đồng hồ, rất thành công. Lục Tuấn thoát khỏi nguy hiểm, mẹ Lục và vợ Lục Tuấn quỳ dưới đất khóc lóc cảm ơn tôi không ngớt. Sau khi Lục Quốc Vĩ tự thú, kẻ điều tra vụ hỏa hoạn năm xưa cũng bị lôi ra ánh sáng, cuối đời không được yên ổn và cùng chịu án tù với Lục Quốc Vĩ.

Nhưng không biết có phải là á/c giả á/c báo hay không, Lục Tuấn sau khi hồi phục không bao lâu thì ngoại tình bị vợ bắt quả tang. Trong lúc hai người cãi vã, Lục Tuấn bị suy tim cấp tính và ch*t ngay tại chỗ! Mẹ Lục không chấp nhận được sự thật con trai qu/a đ/ời, trở nên đi/ên đi/ên dại dại. Lục Quốc Vĩ trong tù nghe tin gia đình gặp biến cố lớn, uất ức mà ch*t.

Sau đó, tôi nộp đơn xin nghỉ phép một tháng, đầu tiên là cùng mẹ đi viếng m/ộ bố, kể cho ông nghe việc Lục Quốc Vĩ đã bị kết án. Sau đó tôi đưa mẹ đi du lịch. Thật trùng hợp, duyên phận đến thì không sao cản nổi, trên đường đi chúng tôi tình cờ gặp Liễu Tinh Tinh, người tôi thầm yêu thời đại học. Nhờ sự vun vén của mẹ, chúng tôi đã yêu nhau.

Khi chuyến tàu du lịch lăn bánh đến chặng tiếp theo, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ cùng mẹ và người yêu bên cạnh, tôi bỗng cảm thấy như mình vừa được tái sinh.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
8 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm