「Cho nên mẹ cố tình làm giả những tờ giấy khám b/ệnh đó, chỉ để h/ủy ho/ại con trong ngày cưới?"
Mẹ tôi cười lạnh: "Đương nhiên. Mẹ lấy bố con bao năm mà chẳng được ngày nào sung sướng, dựa vào đâu mà con lại được lấy Chu Minh Trạch, một người đàn ông ưu tú như vậy? Dựa vào đâu mà con được sống sung sướng? Mẹ muốn h/ủy ho/ại con, muốn con phải trả giá cho những đ/au khổ và nuối tiếc của mẹ!"
Nhìn vẻ mặt đầy c/ăm h/ận của mẹ, tôi thở dài một hơi thật sâu, rồi quay sang phía bên cạnh, khẽ nói: "Đội trưởng Lý, anh nghe thấy hết rồi chứ?"
Đội trưởng Lý bước ra từ góc khuất, trên tay cầm chiếc máy ghi âm: "Nghe thấy rồi, cũng đã ghi âm lại rồi."
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi hoàn toàn: "Mày... mày gài bẫy tao?!"
Tôi lạnh lùng đáp: "Chỉ là muốn mẹ nói ra sự thật thôi."
Mẹ tôi đi/ên cuồ/ng lao đến định đá/nh tôi, nhưng bị người ta giữ ch/ặt lại, bà ta chỉ có thể gào thét trong gi/ận dữ: "Thẩm Vãn Ninh, đồ s/úc si/nh! Mày dám gài bẫy mẹ ruột mình, mày còn là con người không?!"
Tôi không quan tâm đến bà ta, nhìn về phía Đội trưởng Lý: "Đội trưởng Lý, giờ bằng chứng đã đủ chưa ạ?"
Đội trưởng Lý gật đầu: "Đủ rồi. Tội vu khống, gây rối trật tự công cộng, đủ để kết án rồi."
Mẹ tôi hoàn toàn hoảng lo/ạn: "Kết án cái gì? Tao là mẹ nó! Tao nói nó vài câu thì đã sao? Dựa vào đâu mà các người bắt tao?!"
Trong tiếng gào thét không dứt, bà ta bị áp giải đi. Bố tôi đứng trước cửa phòng thẩm vấn, tận mắt chứng kiến tất cả, vẫn cúi đầu, giữ im lặng.
"Bố, chuyện này bố đều biết, đúng không? Bố biết bà ấy làm giả giấy tờ b/ệnh viện từ trước, cũng biết bà ấy muốn h/ủy ho/ại con trong ngày cưới, đúng không?"
Ông gật đầu, khẽ "ừ" một tiếng.
Tôi lại hỏi: "Vậy tại sao bố lại giúp bà ấy?"
Bố tôi im lặng rất lâu, mới rặn ra được một câu: "Bà ấy là mẹ con. Hơn nữa, bà ấy cũng rất đáng thương."
Tôi hít một hơi thật sâu: "Vậy còn con? Con không đáng thương sao? Từ lúc sinh ra, con đã phải gánh chịu nỗi oán h/ận và cơn gi/ận dữ của mẹ, con đã làm sai điều gì? Những năm tháng con sống như con chuột chạy ngoài đường, bố có bao giờ nghĩ rằng con cũng là một nạn nhân không?"
Bố tôi há miệng, cuối cùng không nói được lời nào.
Nhìn mái tóc bạc trắng và cái lưng gù của ông, tôi chợt nhận ra mình không còn chút h/ận th/ù hay thương xót nào dành cho ông nữa. Ông chỉ là một kẻ hèn nhát. Hèn nhát đến mức không dám ngăn cản vợ mình làm hại con gái, hèn nhát đến mức vọng tưởng dùng bốn chữ "bà ấy là mẹ con" để bao biện cho sự vô trách nhiệm của mình cả đời.
Tôi ký tên mình vào tờ đơn từ mặt, nói với bố một cách trịnh trọng: "Từ nay về sau, con và hai người không còn bất cứ qu/an h/ệ gì nữa."
Nói xong, tôi quay người bước đi.
Bước ra khỏi đồn cảnh sát, tôi thấy Chu Minh Trạch. Anh đứng trước cửa, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
"Vãn Ninh, anh xin lỗi."
Nói đoạn, anh giơ chiếc nhẫn cưới đã vứt bỏ lại trước mặt tôi, gương mặt đầy hối h/ận: "Anh không biết mẹ em lại đối xử với em như vậy. Xin lỗi em, điều ng/u ngốc nhất anh từng làm trong đời này, chính là không đứng về phía em khi em cần anh tin tưởng nhất."
Nhìn thấy Chu Minh Trạch như vậy, lòng tôi có chút rung động. Bởi vì giữa chúng tôi có tình cảm năm năm, có tình yêu chân thật. Những ngày tháng đó, anh ấy thật sự tốt với tôi, và tôi cũng thật sự yêu anh ấy.
Đám cưới này, với tôi là một cơn á/c mộng. Với anh ấy cũng chẳng khá hơn là bao.
"Chu Minh Trạch, em hiểu cho anh. Nếu đổi lại là anh, có lẽ em cũng sẽ làm như vậy. Dù sao thì ai mà ngờ được, lại có người mẹ đối xử với con mình như thế chứ. Nhưng hiểu là một chuyện, mỗi câu mỗi chữ, mỗi ánh mắt anh dành cho em trong đám cưới, em đều nhớ rõ từng chút một. Bây giờ, em vẫn chưa thể đối diện với người vừa dùng lời lẽ cay nghiệt với mình như anh. Khoảng thời gian này, chúng ta hãy bình tâm lại đi."
Nói xong, tôi lướt qua anh, bước thẳng đi.
Ba ngày sau, vụ án của mẹ tôi được đưa ra xét xử. Bằng chứng Đội trưởng Lý thu thập rất đầy đủ, bao gồm cả quá trình bà thuê người làm giả giấy tờ b/ệnh viện và đoạn ghi âm bà tự thú tại đồn cảnh sát.
Phiên tòa diễn ra thuận lợi. Mẹ tôi tại tòa vừa khóc vừa làm lo/ạn, nói rằng mình chỉ đùa, không có á/c ý, m/ắng tôi là đồ vo/ng ơn bội nghĩa, đứa con bất hiếu. Nhưng thẩm phán không quan tâm.
Cuối cùng, mẹ tôi bị kết án hai năm tù giam vì tội vu khống và gây rối trật tự công cộng.
Khoảnh khắc tuyên án, mẹ tôi ngã quỵ xuống ghế bị cáo, khóc rống lên. Bố tôi ngồi ở hàng ghế dự thính, mắt đỏ hoe, nhưng không nói lời nào.
Sau khi phiên tòa kết thúc, Chu Minh Trạch đợi tôi ở cửa tòa án. Trên tay anh cầm một bó hoa, vẻ mặt có chút lúng túng.
"Vãn Ninh, chúc mừng em."
Tôi nhìn anh, không nhận hoa: "Chúc mừng em tự tay tống mẹ ruột vào tù sao?"
Anh vội lắc đầu: "Không phải. Chúc mừng em cuối cùng đã thoát khỏi những điều đó."
Tôi im lặng một lát, hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
Anh nói: "Anh đến để xin lỗi. Hôm đó ở đám cưới, anh không nên đối xử với em như vậy, anh nên cho em cơ hội giải thích. Còn mẹ anh nữa, bà ấy cũng vì cái t/át dành cho em mà luôn day dứt, đến tận bây giờ vẫn chưa dám đối diện với em."