“Hôm nay mang túi rau, mai mang con gà, mốt là mở miệng v/ay tiền, nhất là loại em trai chưa vợ như chú!”
“Hôm nay tôi nói thẳng, sau này em trai cô cưới được vợ thì cưới, không cưới được thì ở vậy, đừng hòng trông mong tôi móc ra một xu!”
Tôi đặt bát xuống, đứng dậy đi vào bếp.
Vặn vòi nước thật mạnh.
Anh ta tưởng tôi đã sợ.
Trong phòng khách vang lên tiếng anh ta nói chuyện điện thoại, chẳng hề né tránh tôi.
“A Nhu, phí học vẽ ở xưởng họa Tập An anh chuyển qua rồi đấy, em kiểm tra xem nhận được chưa.”
“Hai mươi bốn nghìn, kỳ hạn nửa năm, tiền này đừng tiết kiệm, đăng ký cho thằng bé lớp tốt nhất.”
“Khách sáo với anh làm gì, Tập An cũng như em trai ruột của anh vậy...”
Tôi rửa bát sạch sẽ, xếp chồng lên nhau.
Lúc lau tay, tôi nhớ lại chuyện nửa năm trước.
Hồi đó Hứa Dương làm kết cấu thép ở công trường, không cẩn thận trượt chân ngã từ giàn giáo xuống.
Bắp chân bị rá/ch một đường, khâu bảy mũi.
Nó không dám nói với tôi, là cha tôi gọi điện hỏi.
“Dương Dương bị thương ở chân, con ở thành phố gần đó, qua thăm em trai đi.”
Tôi gọi điện hỏi thăm, Hứa Dương ở đầu dây bên kia cười:
“Không sao, vết thương ngoài da thôi, vài hôm là khỏi.”
Thế nhưng trên đời này làm gì có người chị nào không xót em.
Cúp máy, tôi hỏi Lâm Thâm Thâm xem có thể cho tôi mượn hai nghìn tệ không.
Hứa Dương bị thương, tôi muốn đi thăm nó.
Anh ta ngồi trên ghế sofa, mắt không rời khỏi điện thoại.
“Hai nghìn? Em trai cô, va đ/ập một chút mà đòi hai nghìn?”
“Không có! Tiền của tôi đâu phải lá mít!”
Anh ta không cho.
Một xu cũng không.
Sau đó tôi phải b/án chiếc vòng ngọc cha cho làm của hồi môn, chuyển ba nghìn qua.
Đó là di vật của mẹ, nhưng tôi thật sự đã hết cách.
Từ khi kết hôn, Lâm Thâm bắt đầu kiểm soát các mối qu/an h/ệ của tôi.
Những năm qua tôi đều xoay quanh anh ta, đến lúc cần thiết, ngay cả một người bạn để v/ay tiền cũng không có.
Sau việc đó, Hứa Dương lại chuyển trả tôi hai nghìn rưỡi.
Nó nói: “Chị, em không dùng hết đâu, chị giữ lại mà dùng.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại rất lâu.
Lịch sử chuyển khoản đó, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa xóa.
......
Trong phòng khách, Lâm Thâm vẫn đang trò chuyện với A Nhu.
Giọng thấp thấp, dịu dàng như một người khác.
“Thằng bé Tập An có thiên phú, anh xem tranh của nó rồi, rất có cảm xúc.”
“Em đừng lo chuyện tiền nong, có anh đây rồi~”
“Sự phát triển của nó sau này, để anh quy hoạch.”
Tôi tắt đèn bếp,
đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa.
Ngoài cửa vẫn là giọng nói của anh ta.
Tôi không nghe rõ nói gì, cũng không muốn nghe rõ.
Thứ Sáu hôm đó, Lâm Thâm nói cuối tuần A Nhu sẽ dẫn Tập An đến nhà làm khách.
Lâm Thâm chuẩn bị từ trước một ngày.
Anh ta lau sạch từng ngóc ngách trong nhà, ngay cả bụi dưới chân bàn trà cũng quét sạch.
Còn đặc biệt ra siêu thị m/ua một đống đồ.
Cherry, khoai tây chiên nhập khẩu, bánh kem Hokkaido.
Lúc thanh toán tôi liếc nhìn, hơn bảy trăm.
Anh ta bê từng thùng vào nhà, mặt nở nụ cười.
“Tập An thích ăn mấy thứ này, lần trước A Nhu đã nói với anh.”
Tôi không nói gì.
Anh ta thay vỏ bọc sofa mới, thu dọn hết đồ đạc trên bàn trà vào tủ, còn đ/ốt cả tinh dầu.
Ba năm kết hôn, chưa bao giờ anh ta để tâm đến ai như vậy, kể cả tôi.
Sáng hôm sau, chuông cửa reo.
Lâm Thâm ra mở cửa, giọng nói thay đổi ngay lập tức.
“Đến rồi à? Vào nhanh đi, bên ngoài có nóng không?”
A Nhu mặc chiếc váy hoa nhí, tóc xõa, cười tươi bước vào.
“Phiền anh quá Lâm Thâm.”
“Nói gì vậy.”
Lâm Thâm giọng dịu dàng, “Đây chính là nhà của em, muốn đến lúc nào thì đến.”
Tập An theo sau cô ta,
đi đôi giày thể thao hàng hiệu, vào nhà là giẫm lên luôn, chẳng thèm thay.
Nó nằm vật ra sofa, cầm túi khoai tây chiên trên bàn x/é toạc.
“Anh Thâm, khoai tây này vị gì thế? Ngon thật.”
Lâm Thâm cười, rót cho nó một ly nước có ga:
“Em thích ăn thì lần sau anh m/ua nhiều hơn.”
Tôi đứng ở cửa bếp, không bước ra.
A Nhu liếc nhìn về phía bếp, giọng không lớn không nhỏ.
“Chị dâu ở nhà à? Có làm phiền chị ấy không?”
“Đừng quan tâm cô ấy.”
Lâm Thâm thản nhiên nói: “Cô ấy vốn vậy, không thích nói chuyện.”
Tập An ăn xong khoai tây, ném túi lên bàn trà, lại với tay lấy cherry, từng quả một ném vào miệng.
Hạt trực tiếp nhổ lên mặt bàn trà.
Lâm Thâm nhìn thấy, không nói gì, cầm tờ giấy ăn bọc hạt lại, ném vào thùng rác, giọng dịu dàng:
“Ăn từ từ thôi, trái cây trong tủ lạnh vẫn còn.”
Tôi rửa bát trong bếp, lau sạch mặt bếp, suốt buổi không hề bước ra ngoài.
Không phải vì sợ,
mà vì tôi không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó.
Chuông cửa lại reo, Lâm Thâm ra mở cửa.
Tôi nghe thấy giọng anh ta đột ngột lạnh đi:
“Sao chú lại đến nữa?”
Tôi lau tay, bước ra.
Trước cửa là Hứa Dương đứng đó.
Nó mặc bộ đồ bảo hộ cũ, tay xách một cái bao tải dứa, có nhiều chỗ vá nhưng được giặt rất sạch sẽ.
“Anh rể, em tiện đường đi ngang qua đây, mang cho anh và chị chút rau.”
Nó đứng ở cửa, không dám nhìn vào trong.
Trên giày có chút bùn, nó cứ quệt mạnh vào thảm chùi chân.
Lâm Thâm đứng chắn ở cửa, không nhường bước.
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng vì mấy chuyện vặt vãnh mà đến nhà tôi!”
“Mang rau gì? Thành phố này không m/ua được rau à?”