Một cây cột sắt đang ch/áy rực đã đổ ập xuống đầu anh ta từ lâu.
Anh ta t/ử vo/ng tại chỗ, trong mắt vẫn còn đọng lại sự hối h/ận, ch*t không nhắm mắt.
Bố dìu tôi đứng dậy, vừa định kiểm tra xem tôi bị thương ở đâu.
Tôi siết ch/ặt tay ông rồi quay người.
Không hề ngoảnh lại.
“Bố, ân oán kiếp trước con đã kết thúc trọn vẹn, xem như nhân quả đã được trả xong.”
“Phần đời còn lại, con chỉ muốn ở bên cạnh bố tại nhà họ Diệp cả đời, bố hãy rút lại tin tức liên hôn đi.”
Đúng vậy, tôi cố tình dẫn dụ Lưu Yến Kinh vào bẫy.
Anh ta ích kỷ, từ trên cao rơi xuống đáy vực, sẽ không bao giờ đứng nhìn tôi liên hôn, tìm lại cuộc sống hạnh phúc.
Vì vậy, giống như cách anh ta tính kế tôi ở kiếp trước, tôi để anh ta nếm trải nỗi đ/au mà tôi từng chịu đựng.
Cứ ngỡ bố sẽ phản đối việc tôi không kết hôn cả đời.
Không ngờ ông rưng rưng nước mắt, siết ch/ặt lấy tay tôi.
“Được, nhà họ Diệp chúng ta to lớn thế này, chẳng lẽ còn sợ không nuôi nổi con sao?”
“Dù bây giờ con có nằm không hưởng thụ, bố cũng sẽ chồng chất núi vàng núi bạc cho con.”
“Bố chỉ hy vọng đời này con được bình an, đừng để xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào nữa, bố mới an tâm.”
Đồng tử tôi co rút, nhìn chằm chằm vào bố, rồi bật khóc lao vào lòng ông...
(Toàn văn hoàn)