"Thẩm Tri Ý cũng quá đáng quá rồi, sai của mình mà cứ đổ lên đầu người khác."

"Lần trước tự ý bỏ trực cũng vậy, cứ khăng khăng nói Phương Viện đã đồng ý đổi ca, trong khi người ta rõ ràng có đồng ý đâu."

Người cha của đứa trẻ nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu.

"Cô không xứng làm y tá, suýt nữa hại ch*t con tôi, cô nên bị đày xuống mười tám tầng địa ngục mới đúng!"

Người mẹ của đứa trẻ vừa khóc vừa mếu, bước lên t/át tôi một cái.

"Cái t/át này là thay con trai tôi đá/nh cô. Nghe nói mẹ cô đang nằm viện à? Đúng là đáng đời, đây là quả báo cho sự thất đức của cô, mẹ làm con chịu."

Khóe miệng Phương Viện nhếch lên một nụ cười nham hiểm, giả vờ giả vịt nói: "Ôi, đừng đá/nh người mà, có gì từ từ nói."

Cô ta tiến lên giữ lấy phụ huynh đó, nhưng đôi tay ấy chỉ chạm hờ hững, chẳng hề dùng chút sức lực nào.

Ngay trong ngày, hình thức kỷ luật mới của b/ệnh viện được đưa ra: hủy bỏ danh hiệu thi đua trong năm, đình chỉ công tác ba ngày và trừ nửa tháng tiền thưởng.

Chiều hôm đó, khi tôi đang cặm cụi làm việc một mình trong văn phòng, Phương Viện nghênh ngang bước tới nói với tôi: "Thẩm Tri Ý, viện trưởng là anh nuôi của tôi, có chỗ dựa vững chắc này, tôi có chọc thủng trời cũng chẳng sao cả."

"Cô là dân tỉnh lẻ, không gia thế, không qu/an h/ệ, lấy gì mà đấu với tôi?"

Cô ta nhấp một ngụm cà phê, thong thả nói tiếp: "Chuyện của đứa trẻ đó, cô có nói rá/ch họng ra thì trách nhiệm vẫn là của cô thôi. Chữ ký trên đơn y lệnh là của cô, không phải của tôi."

Tôi sững người, không thể tin nổi thốt lên: "Đơn y lệnh?"

Phương Viện cười khẩy: "Cô tưởng ngày đó tôi đến khoa nhi là vô ích à? Mật khẩu mã nhân viên của cô, tôi biết từ lâu rồi."

Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn cô ta: "Phương Viện, cô sẽ phải trả giá."

Cô ta bật cười: "Trả giá? Tôi thấy bộ dạng thảm hại của cô bây giờ mới là quả báo nhãn tiền đấy. Muốn đấu với tôi, cô còn non và xanh lắm."

Cô ta đứng dậy, cầm lấy túi xách: "Tối nay chồng tôi nhất quyết bắt đi xem phim, ca đêm cô trực thay tôi nhé? Coi như tôi rộng lượng, cho cô một cơ hội lập công chuộc tội."

Nói xong, cô ta nghênh ngang rời đi. Tôi ngồi đó, lôi chiếc điện thoại đang sáng đèn dưới mặt bàn ra, nắm ch/ặt trong tay.

Tôi thầm nhủ: "Phương Viện, đã muốn ch*t thì tôi sẽ toại nguyện cho cô."

Đêm đó, Phương Viện gửi cho tôi một tin nhắn: Có những người sinh ra đã là mệnh công chúa, có những người sinh ra là mệnh làm thuê, cả đời cô đ/ộc đến già.

Tuy không chỉ đích danh, nhưng tôi biết cô ta đang nói tôi.

Tôi gửi thẳng cho cô ta một tin nhắn WeChat: Phương Viện, đừng có mà quá quắt. Làm người mà mất hết lương tâm, sớm muộn gì cũng có ngày báo ứng.

Cô ta gửi lại ngay lập tức một biểu tượng mặt cười, kèm dòng chữ: Tôi có phúc báo, công việc muốn làm thì làm, không thì nghỉ, cô làm gì được tôi?

Tôi nhìn màn hình theo dõi camera giám sát, khẽ cười lạnh. Đã đi qua thì ắt để lại dấu vết, Phương Viện à, cô sẽ không đắc ý được bao lâu đâu.

Vì hôm nay tôi không cần trực, tôi chấm công tan làm luôn, lái xe đi chăm sóc mẹ.

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa bước vào b/ệnh viện đã nghe thấy tiếng cãi vã.

"Phương Viện đâu? Cô ta ch*t ở đâu rồi, mau gọi cô ta ra đây!"

"Bà cụ liệt giường ở giường số 5, hoàn toàn không thể tự chăm sóc, ăn uống vệ sinh đều tại chỗ, tại sao Phương Viện lại tự ý bỏ trực?"

Người nhà b/ệnh nhân tức gi/ận đ/á văng thùng rác ở hành lang, vẻ mặt vô cùng bất mãn.

"Mẹ tôi đã tiểu ra giường rồi, cả phòng b/ệnh nồng nặc mùi nước tiểu, bà ấy nằm đó cả đêm không ai ngó ngàng! B/ệnh viện các người có còn là người không?"

Phương Viện đi giày cao gót, miệng huýt sáo bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì khựng lại.

Y tá trưởng gi/ận dữ bước tới, trách móc: "Phương Viện, tối qua cô ch*t ở đâu rồi?"

Người nhà b/ệnh nhân cũng rất kích động, trừng mắt nhìn cô ta.

"Cô chính là y tá tự ý bỏ trực đó hả? Tôi thấy cô chán sống rồi, hôm nay tôi phải dạy cho cô một bài học."

Phương Viện vội trốn ra sau, r/un r/ẩy nói: "Có hiểu lầm ở đây, hôm qua không phải ca của tôi."

Người nhà b/ệnh nhân cũng sững người, ngơ ngác nhìn cô ta.

Phương Viện quay sang nhìn tôi đầy oán h/ận: "Thẩm Tri Ý, hôm qua tôi bị đ/au nửa đầu, không phải cô đã hứa trực thay cho tôi sao? Tại sao lại nuốt lời?"

Tôi phản ứng rất bình thản: "Tối qua không phải ca của tôi, trên bảng phân ca ghi rõ là cô. Cô đi xem phim với chồng, cố tình cúp cua."

Phương Viện giả bộ tủi thân nói với y tá trưởng: "Thẩm Tri Ý nói bậy đấy, mọi người đừng tin cô ta. Chắc chắn là cô ta gh/en gh/ét chuyện lần trước tôi không trực thay cho cô ta nên cố tình làm tôi mất mặt."

Cô ta lôi điện thoại trong túi ra, giọng nghẹn ngào: "Tôi có ảnh chụp màn hình bảng phân ca, tối qua rõ ràng là cô ta hứa trực thay tôi."

Tôi lấy bảng phân ca và sổ ghi chép bàn giao đã in sẵn ra, ném trước mặt cô ta: "Ca đêm qua, trên bảng phân ca giấy trắng mực đen là tên cô."

"Hồ sơ chăm sóc bà cụ đêm qua trống không, vì cô căn bản không hề đến."

Phương Viện cứng họng, nhất thời không biết nói gì.

Các đồng nghiệp xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, nhìn cô ta với ánh mắt kh/inh bỉ.

Cô ta nhìn tôi đầy oán h/ận: "Thẩm Tri Ý, cô bớt giả vờ đi. Lần trước cô bị kỷ luật vì tự ý bỏ trực, cô cứ nghĩ là do tôi hại, nên muốn trả th/ù tôi đúng không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
6 Huyết Hung Y Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm