Khi tôi được đẩy an toàn ra khỏi phòng sinh, Tưởng Gia Mộc mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh không vội đi nhìn con gái chúng tôi, mà quây quanh giường b/ệnh, cất lời với tôi.
“Đứa con đầu lòng của chúng ta thực ra vẫn còn sống.”
Tôi sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp.
Ba năm trước, tôi sinh một đứa bé, nhưng Tưởng Gia Mộc bảo là th/ai ch*t lưu, tôi chưa kịp nhìn con lấy một lần thì đã bị b/ệnh viện mang đi.
“Đồng Đồng là người dẫn chương trình truyền hình, sinh con sẽ làm biến dạng vóc dáng, hại cô ấy mất việc.”
“Em yên tâm, đứa bé vẫn sống rất tốt, giờ đã lên ba rồi. Em có thể gặp nó, nhưng không được nhận là mẹ nó.”
Nói đoạn, Tưởng Gia Mộc cuối cùng cũng liếc nhìn con gái chúng tôi, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
“Bây giờ em cũng đã có con riêng, anh mới dám nói cho em biết.”
Tôi mấp máy môi, dốc hết chút sức lực cuối cùng.
“Tưởng Gia Mộc, đồ s/úc si/nh!”
“Ngày mai chúng ta ly hôn, tôi sẽ đi đón con về.”
Ánh mắt Tưởng Gia Mộc rời khỏi người con gái, khi nhìn sang tôi đã lạnh đi vài phần.
“Còn gây chuyện cái gì? Giờ Ôn Văn chỉ nhận Đồng Đồng là mẹ, tên nó cũng đã khai trong hộ khẩu nhà Đồng Đồng rồi, em có muốn làm ầm ĩ cũng chẳng làm được gì đâu.”
“Giờ anh cũng đã cho em một đứa con rồi, em hãy an phận mà chăm sóc con gái chúng ta cho tốt, đừng có đi gây phiền phức cho mẹ con họ nữa.”
Nhưng đứa trẻ gọi Thường Đồng Đồng là “mẹ” kia, đáng lẽ phải là con tôi.
Ba năm trước, khi bị đẩy ra khỏi phòng mổ, đột ngột nhận tin con là th/ai ch*t lưu, hai ba ngày liền tôi không thể chợp mắt, chỉ đờ đẫn sờ lên cái bụng đã trống rỗng, hết lần này đến lần khác tự hỏi mình, phải chăng tôi đã làm sai điều gì nên con mới không thể chào đời bình yên.
Tôi từng nghi ngờ b/ệnh viện, cũng từng nghi ngờ bố tôi – người ban đầu không chấp nhận chuyện tôi cưới Tưởng Gia Mộc, nhưng lại chưa từng nghi ngờ người đầu gối tay ấp với mình, lại vì người ngoài mà cố ý hại tôi.
Bởi vì Tưởng Gia Mộc là người biết rõ tôi đã phải từ bỏ bao nhiêu thứ vì đứa con này.
Nghĩ đến đây, tôi nhìn Tưởng Gia Mộc, cười một cách thê lương, gượng tựa nửa người vào giường b/ệnh.
“Vậy thì tôi cứ thử xem, Thường Đồng Đồng một người dẫn chương trình đài phát thanh, một nhân vật của công chúng, liệu tôi có thực sự bó tay không!”
“Điền Đoan Nhã!”
Sắc mặt Tưởng Gia Mộc lập tức trầm xuống.
“Em quay lại rốt cuộc là để làm gì? Thường Đồng Đồng còn trẻ, công việc ổn định, còn em chỉ là một bà nội trợ, sống dựa vào anh. Em để Ôn Văn tự chọn, chẳng lẽ nó chịu chọn em sao?”
Đứa con gái nằm bên cạnh bị giọng Tưởng Gia Mộc làm cho gi/ật mình, bật khóc.
Nhưng tôi chỉ chăm chú nhìn Tưởng Gia Mộc, chẳng còn tâm trí nào để nhìn con.
“Tưởng Gia Mộc, tại sao tôi lại phải làm bà nội trợ, người ngoài không rõ, lẽ nào anh cũng không biết sao?!”
Tưởng Gia Mộc bắt tôi từ bỏ công việc ở đài phát thanh, nộp đơn xin nghỉ việc về nhà.
Ban đầu tôi không đồng ý. Kể từ khi tôi lén bố cưới Tưởng Gia Mộc, bố cũng chẳng còn quản tôi nữa. Nếu tôi nghỉ việc về gia đình, sẽ chẳng còn thu nhập, từ đó chỉ có thể sống cảnh ngửa tay xin tiền.
Chính anh đã tựa vào vai tôi, nói rằng anh sẽ là chỗ dựa cả đời cho mẹ con tôi.
“Anh không muốn em vất vả như thế, vừa phải chăm con vừa phải đi làm. Nếu em không yên tâm, anh sẽ giao hết thẻ cho em giữ.”
Lúc ấy tôi vừa mới trải qua t/ai n/ạn xe hơi, người trầy xước vài chỗ, Tưởng Gia Mộc chỉ ước gì được đặt tôi trong tim, phải canh chừng tôi hai mươi tư tiếng đồng hồ mới yên tâm.
Tôi không muốn anh bất an, nên cũng mềm lòng, đồng ý sinh con, ở lại bên cạnh anh.
Nhưng tôi nào ngờ, điều đó lại trở thành lý do để hôm nay anh công kích và chê bai tôi.
Nhắc đến chuyện cũ, Tưởng Gia Mộc trầm mặc một lát, giọng cũng dịu đi đôi chút.
“Anh cũng chỉ nói sự thật. Rời xa anh, em còn làm được gì? Đến tiền sữa cho con gái cũng không lo nổi.”
“Anh đảm bảo với em, chỉ cần em không nhằm vào Đồng Đồng, anh vẫn sẽ đối tốt với em như xưa, đảm bảo cuộc sống của em và con gái không thiếu thốn gì.”
Gương mặt Tưởng Gia Mộc dần trùng khớp với hình ảnh của anh ngày cưới.
Năm ấy trong hôn lễ, anh cũng từng hứa với tôi, nói rằng hy vọng sau khi kết hôn, tôi vẫn có thể là chính mình, đừng bị anh, bị con cái, hay bị cha mẹ trói buộc.
Vậy mà giờ đây, tôi lùi bước từng li, đổi lại chỉ là sự “không biết đủ” trong mắt Tưởng Gia Mộc.
Con gái khóc càng dữ dội hơn, tôi chợt tỉnh giấc, chẳng màng đến cơn đ/au, ôm con vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
Tưởng Gia Mộc vẫn tiếp tục lên tiếng.
“Chuyện ly hôn, anh coi như chưa nghe thấy. Nếu em còn làm ầm ĩ như hôm nay, anh sẽ khiến em đến con gái cũng không được gặp.”
Tưởng Gia Mộc đã tính toán chắc chắn rằng có thể dùng đứa con để kh/ống ch/ế tôi, khiến tôi không dám mở lời ly hôn.
Đứa con nặng trịch đ/è lên ng/ực tôi, quả thực là gánh nặng mà tôi mãi không thể rũ bỏ.
Nhưng Tưởng Gia Mộc thì không, và hôn nhân lại càng không.
Thấy tôi im lặng, Tưởng Gia Mộc tưởng tôi đã chịu khuất phục, bèn đối xử với tôi như mọi khi.
Trên đường xuất viện về nhà, Tưởng Gia Mộc còn nói với tôi trong xe.
“Ở nhà anh đã chuẩn bị sẵn người giúp việc và phòng trẻ sơ sinh rồi, em đừng lo, cứ yên tâm ở cữ cho tốt. Chỉ là mẹ anh không yên tâm, nhất quyết đòi cả nhà sang thăm em. Nếu em thấy phiền, cứ nói với anh, anh sẽ đi nói chuyện với họ.”
Nhưng vừa bước xuống xe, tôi đã nhìn thấy Thường Đồng Đồng.