“Chút chuyện nhỏ cũng báo cảnh sát.”
Lâm Kiều Kiều lập tức hùa theo:
“Chị Hứa Đường, mọi người đều là hàng xóm cả mà.”
“Chị hà tất phải làm mọi chuyện căng thẳng như vậy? Bé thực sự không muốn cãi nhau với chị.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn của cô ta, lần đầu tiên trả lời trong nhóm.
“Yên tâm đi.”
“Tôi sẽ không gây chuyện với các người.”
“Tôi chỉ lưu lại bằng chứng thôi.”
Nhóm im lặng vài giây.
Rất nhanh sau đó lại bị những lời mỉa mai tràn ngập màn hình.
“Lưu thì lưu. Dọa ai chứ.”
“Đợi phương án của Kiều Kiều hoàn thiện, mặt một số người sẽ bị vả sưng vù cho xem.”
Tôi tắt điện thoại.
Thuê người dọn dẹp đến làm sạch cửa.
Mùi hôi thối đó mãi đến tận tối vẫn chưa tan hết.
Tôi ngồi trong phòng khách, nghe tiếng cười nói thỉnh thoảng vọng ra từ ngoài cửa.
Chợt cảm thấy lòng người đôi khi còn đ/áng s/ợ hơn cả tường chịu lực.
Tường hỏng, còn có thể gia cố.
Người hỏng, chỉ có thể đợi quả báo.
Sáng sớm hôm sau, trước cửa nhà Lưu Lệ đã chất đầy bao xi măng, gạch lát và dụng cụ.
Vì muốn tiết kiệm tiền, bà ta không thuê công ty thiết kế chuyên nghiệp.
Mà dùng đội thợ “người quen” do Lâm Kiều Kiều giới thiệu.
Ba người đàn ông mặc áo ba lỗ bẩn thỉu, vác búa điện đi thẳng vào trong.
Thông báo vừa dán ở cửa thang máy còn ghi rõ:
“Cải tạo sửa chữa nhà phải báo cáo trước, nghiêm cấm tự ý dỡ bỏ kết cấu chịu lực.”
Lưu Lệ thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn.
Khi tôi ra ngoài đổ rác, vừa vặn chạm mặt họ đang khiêng búa điện.
Cửa nhà tôi bị hắt chất bẩn hôm qua vẫn còn lưu lại mùi hôi nồng nặc.
Lâm Kiều Kiều nhìn thấy tôi, cố tình bịt mũi.
“Chị Hứa Đường, sao cửa nhà chị vẫn còn hôi thế ạ?”
“Có phải người lòng dạ x/ấu xa thì cửa nhà cũng sẽ bị quả báo theo không nhỉ?”
Lưu Lệ bật cười thành tiếng.
Vài người hàng xóm ở hành lang cũng cười theo.
Tôi nhìn họ, không tranh cãi.
Chỉ mở điện thoại lên quay video.
“Trước khi các người đụng vào tường, tốt nhất nên báo cáo với ban quản lý.”
“Ba bức tường đó thực sự không được đ/ập.”
Sắc mặt Lưu Lệ lập tức sầm xuống.
“Hứa Đường, sao cô vẫn chưa thôi à?”
“Công ty đã đình chỉ công việc của cô rồi, cô còn diễn vai chuyên gia nữa sao?”
Lâm Kiều Kiều đung đưa điện thoại, lập tức lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
“Chị Hứa Đường, không phải chị muốn mượn nhiệt của bé để tẩy trắng đấy chứ?”
“Mọi người nhìn thấy chưa?”
“Đây chính là cái gọi là chuyên gia đấy ạ.”
“Không ki/ếm được tiền nên trù ẻo nhà người ta sập, thật đ/áng s/ợ.”
Người đàn ông cầm đầu đội thợ ngậm điếu th/uốc, cười khẩy.
“Người đẹp ơi, mấy nhà thiết kế các cô cứ thích làm phức tạp hóa vấn đề.”
“Bức tường này có đ/ập được hay không, tôi gõ một búa là biết ngay.”
Tôi nhìn chiếc búa điện trong tay hắn, rồi lại nhìn vào phòng khách nhà Lưu Lệ.
Cuối cùng nhắc nhở thêm một câu.
“Tự ý dỡ tường chịu lực là vi phạm pháp luật.”
“Nếu xảy ra chuyện, không đơn giản chỉ là đắp lại một bức tường đâu.”
Lưu Lệ cười nhạt.
“Yên tâm, có xảy ra chuyện cũng không tìm đến cô.”
Tôi không nói thêm lời nào, xoay người về nhà.
Sau khi đóng cửa lại, tiếng búa điện đầu tiên vang lên từ nhà bên cạnh.
“Ầm—”
Cả bức tường rung chuyển.
Cốc nước trên bàn tôi chao đảo, va vào thành cốc phát ra tiếng kêu nhẹ.
Ngay sau đó là tiếng thứ hai, tiếng thứ ba.
Tiếng búa điện ngày càng dồn dập.
Có người nhắn tin trong nhóm.
“1202 đang đ/ập tường à?”
“Sàn nhà tôi cũng rung lên rồi.”
“Động tĩnh này lớn quá đấy?”
Lưu Lệ nhanh chóng trả lời:
“Sửa nhà bình thường thôi, mọi người thông cảm chút nhé.”
Lâm Kiều Kiều lập tức gửi một icon mặt cười.
“Bước đầu cải tạo nhà cũ, bé đưa mọi người đi mở rộng không gian.”
“Sửa xong mọi người sẽ biết nó tuyệt vời thế nào.”
Tôi nhìn hai dòng tin nhắn đó, bình tĩnh mở khung chat với quản lý tòa nhà.
Gửi đoạn video và ảnh chụp màn hình vừa quay được qua.
“Căn 1202 tòa 3 nghi ngờ vi phạm quy định khi dỡ bỏ tường chịu lực.”
“Đề nghị kiểm tra ngay lập tức.”
Tin nhắn gửi đi chưa đầy mười phút.
Nhóm cư dân bỗng nhiên bùng n/ổ.
Chủ căn hộ 1302 ở tầng trên gửi một bức ảnh.
Trong ảnh, góc tường phòng khách nhà anh ta nứt một đường dài.
Chạy dọc từ chân tường lên đến tận cửa sổ.
Anh ta gào thét trong nhóm:
“1202 rốt cuộc đang đ/ập cái gì thế?”
“Tường nhà tôi nứt rồi!”
Nhóm im lặng trong ba giây.
“Trần nhà tôi nứt rồi!”
“Đèn chùm cũng đang rung lắc!”
Những bức ảnh tường nứt, gạch lát sàn phồng lên, khung cửa biến dạng tràn ngập màn hình.
Lưu Lệ cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
“Đừng có dọa người, chẳng qua chỉ là đ/ập mấy bức tường thôi mà?”
Lời bà ta vừa dứt.
Nhà bên cạnh bỗng vang lên một tiếng n/ổ trầm đục.
Mặt đất dưới chân tôi rung chuyển dữ dội, ngoài hành lang vang lên tiếng la hét.
Có người đi/ên cuồ/ng gửi tin nhắn thoại vào nhóm.
“Chạy mau!”
“Tòa nhà nghiêng rồi!”
Tôi lao ra cửa sổ, nhìn thấy tòa nhà đối diện nứt ra một đường rãnh đen từ giữa.
Bụi bặm n/ổ tung như sương m/ù.
Ngay giây tiếp theo, một nửa tòa nhà đổ sụp xuống.
Nơi bị đ/ập thủng đầu tiên chính là phòng khách nhà Lâm Kiều Kiều.
Nhóm cư dân hoàn toàn hỗn lo/ạn.
“Báo cảnh sát!”
“Gọi c/ứu hỏa!”
“1202 đ/ập tường chịu lực, làm sập cả tòa nhà rồi!”
Khi xe c/ứu hỏa và xe tuần tra đến nơi, bên ngoài tòa nhà đã vây kín người.
Bụi vẫn chưa tan hết.
Lưu Lệ ngồi bệt dưới đất khóc x/é lòng.
“Nhà của tôi ơi!”
“Nhà tân hôn của con trai tôi!”
Lâm Kiều Kiều mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đứng bên cạnh, đến điện thoại cũng cầm không vững.
Cô ta vừa mới nói trong nhóm.
“Bước đầu cải tạo nhà cũ, bé đưa mọi người đi mở rộng không gian.”
Bây giờ không gian đúng là đã mở rộng thật rồi.
Mở rộng đến tận nửa tòa nhà.