Tiệm bánh của tôi đã mở cửa trở lại. Nhờ câu chuyện của tôi được lan truyền rộng rãi trên mạng, rất nhiều khách hàng đã ghé thăm để check-in và chụp ảnh cùng tôi. Tôi cảm nhận được những tia thiện ý nhỏ bé từ những người xa lạ, nên đã đặc biệt bày biện vài chiếc bàn nhỏ trong tiệm để mọi người có chỗ uống trà, nghỉ ngơi.
Thế nhưng, những cơn á/c mộng vẫn ập đến vào mỗi đêm khuya như thủy triều dâng. Những con sóng dữ ấy suýt chút nữa đã nhấn chìm tôi, khiến tôi không ít lần bừng tỉnh trong đêm với tấm lưng đẫm mồ hôi lạnh. Tôi cố gắng khiến bản thân bận rộn bằng công việc, hạ thấp giá thành, lấy số lượng bù lợi nhuận, việc kinh doanh ngày một tất bật hơn. Chỉ khi khiến bản thân kiệt sức, tôi mới có thể ngủ một giấc ngon lành.
Tôi cũng từng rơi vào ngõ c/ụt, không hiểu tại sao số phận lại sắp đặt cho mình một kịch bản như vậy. Tôi và gia đình rốt cuộc đã làm sai điều gì mà lại bị kẻ x/ấu nhắm đến?
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được những lá thư từ Lý Toàn. Cảm xúc của hắn rất bất ổn, lúc tốt lúc x/ấu. Có lúc hắn sám hối với tôi và em gái, có lúc lại buông những lời nguyền rủa đ/ộc địa. Kẻ bị dày vò không chỉ có mình tôi, xem ra khi ánh mặt trời chiếu rọi khắp thế gian, kẻ á/c cũng sẽ phải chịu sự tr/a t/ấn của lương tâm. Nhưng hắn quá ích kỷ, d/ục v/ọng khiến cán cân thiện á/c bị lệch lạc, hắn luôn chọn những thứ có lợi cho bản thân.
Cô bạn thân thường xuyên đến thăm tôi. Tôi biết, món cô ấy thích nhất là bánh kem xoài. Dù tôi không ăn xoài, cũng không b/án bánh kem xoài, nhưng vẫn luôn để dành vài quả xoài trong tủ lạnh. Hôm đó, tôi làm bánh kem xoài cho cô ấy như thường lệ. Lúc thái xoài, tôi quên đeo găng tay, nhưng kỳ lạ thay, tôi không hề bị dị ứng.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ. Trong mơ, tôi là cô bé của ngày xưa. Đêm đó, tôi không để em gái ở lại một mình bên sạp xoài, mẹ tôi đã kịp thời quay lại trả tiền, hai chị em tôi, mỗi người đều được thưởng thức một quả xoài ngọt lịm. Tôi nghĩ, nếu có một thế giới song song, chắc chắn ở đó chúng tôi đã sống rất hạnh phúc.
Vài ngày sau, trước cửa tiệm tôi, một mầm cây nhú lên khỏi mặt đất. Bà hàng xóm bảo đó là cây xoài non. Tôi cầm gáo nước tưới cho mầm cây, chăm chút cho nó lớn lên từng ngày. Lần tới gặp cô bạn thân, tôi cũng tự làm cho mình một miếng bánh kem xoài. Hương vị thơm nồng của kem hòa quyện cùng vị ngọt lịm của xoài tan chảy trên đầu lưỡi, linh h/ồn tôi như được nuôi dưỡng.
Cuối cùng tôi cũng thông suốt, thế sự vô thường, chúng ta không thể lấy lỗi lầm của người khác để trừng ph/ạt chính mình. Cuộc sống là để tiến về phía trước, con người cần phải có khả năng lật sang trang mới.
Tôi đổi tên tiệm thành "Khoảnh khắc xoài". Ngày thay bảng hiệu, tôi đặc biệt tung ra chương trình khuyến mãi: Bánh kem xoài tại tiệm luôn được giảm giá 20%, bánh giảm giá, nhưng sự ngọt ngào thì không bao giờ tắt, chào đón khách hàng cũ và mới thường xuyên ghé thăm.