Chị chồng biết tin Tĩnh Thu đỗ trường trọng điểm, vậy mà có thể nở nụ cười giả tạo để chúc mừng chúng tôi.
Tôi cứ tưởng chị ta đã thay tính đổi nết, ai dè chị ta đổi giọng ngay:
"Vậy sau này hai mẹ con không cần tốn tiền nữa đúng không? Có thể cho chị mượn một triệu tệ được không?"
"Bác sĩ nói rồi, kí/ch th/ích bên ngoài không có tác dụng với Tuyết Đình, cần phải có liệu trình phục hồi chuyên nghiệp. Chị tìm được một chuyên gia rồi, nhưng chi phí điều trị cần một triệu tệ."
Tôi chỉ tay về phía bác sĩ ngoài cửa rồi nói với chị chồng:
"Hay là để bác sĩ khám n/ão cho chị đi? Sao cứ nằm mơ giữa ban ngày thế!"
Chị chồng vội vàng giải thích:
"Là thật đấy! Chu Lâm, c/ầu x/in em, chỉ có em mới giúp được chị thôi. Họ nói căn hộ em đang ở ít nhất cũng đáng giá hơn ba triệu tệ, em b/án nó đi, cho chị mượn một triệu thôi, nếu không Tuyết Đình ch*t mất!"
"Chị thừa nhận trước đây chị rất coi thường em, gh/en tị vì em xinh đẹp, sinh con gái lại giỏi giang, sau lưng thường xuyên nguyền rủa em, h/ận không thể cho em đi ch*t. Giờ chị biết sai rồi, c/ầu x/in em tha thứ cho chị, giúp chị lần này thôi! Chị không thể không có Tuyết Đình được!"
"Chỉ cần Tuyết Đình khỏe lại, chị nhất định sẽ đưa nó đi thật xa, tuyệt đối không làm phiền cuộc sống của em, cũng không so bì với Tĩnh Thu nữa, chỉ cần nó còn sống là được rồi!"
Xem ra chị chồng lúc này đã đường cùng, nên ánh mắt c/ầu x/in tôi mới tỏ ra chân thành đến thế.
Đáng tiếc, tôi không hề cảm động.
Tôi không vội rời đi, mà nhìn chị chồng khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, rồi khi chị ta tưởng tôi sẽ giúp mà phá lên cười, tôi liền gi/ật tay mình ra khỏi tay chị ta, quay người bỏ đi đầy kiêu hãnh.
Sau khi về nhà, tôi lập tức liên hệ với môi giới.
Vì gia đình chồng cũ đã biết địa chỉ của tôi, còn định giá căn nhà, tiếp tục ở lại đây thật sự không an toàn chút nào.
Suy cho cùng, khi con người ta dồn vào đường cùng thì chuyện đi/ên rồ gì cũng có thể làm được, vì sự an toàn của con gái, tôi không thể không tính toán trước.
Vài ngày sau, tôi cầm hơn ba triệu tệ tiền tiết kiệm, m/ua một căn hộ nhỏ ở phía bên kia thành phố, rồi đem số tiền còn lại lập quỹ giáo dục cho Tĩnh Thu.
Ngay lúc tôi tưởng rằng mình có thể bình yên sống hết quãng đời còn lại, tôi nhận được điện thoại của cảnh sát.
Họ nói Tĩnh Thu bị người ta dùng d/ao u/y hi*p!
Đầu óc tôi ong lên một tiếng, kẻ thủ á/c đầu tiên hiện lên trong đầu chính là chị chồng.
Quả nhiên, khi tôi hổn hển chạy đến trường của Tĩnh Thu, tôi thấy chị chồng đang cầm con d/ao gọt hoa quả, dí vào cổ Tĩnh Thu, thần thái đi/ên cuồ/ng.
Lúc này chị chồng kéo Tĩnh Thu lùi lại phía sau, mà sau lưng họ là một con sông chảy xiết.
Chị chồng muốn cùng ch*t chung với Tĩnh Thu!
Tim tôi thắt lại, dường như lại thấy cảnh tượng Tĩnh Thu ch*t trước mắt mình ở kiếp trước, cảm giác đ/au đớn âm ỉ đó lan tỏa trong lồng ng/ực.
Tôi vội vàng lao lên phía trước, muốn khuyên chị chồng bình tĩnh.
Chị ta nhìn thấy tôi, chỉ cười lạnh lẽo rồi chĩa d/ao về phía tôi:
"Chu Lâm! Tuyết Đình nhà tao mà ch*t, thì Tĩnh Thu nhà mày cũng đừng hòng sống!"
"Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì người nhảy lầu không phải là mày? Dựa vào cái gì người nằm trong b/ệnh viện dở sống dở ch*t không phải là mày? Dựa vào cái gì mày có thể đứng đây tốt đẹp thế này! Không công bằng!"
Tranh thủ lúc chị chồng mất tập trung gào thét, Tĩnh Thu bất ngờ dùng khuỷu tay thúc mạnh ra sau, chị chồng đ/au đớn buông tay, con d/ao rơi xuống đất.
Cảnh sát ngay lập tức ập vào, kh/ống ch/ế chị chồng và giải c/ứu Tĩnh Thu.
Tôi ôm ch/ặt lấy Tĩnh Thu, như ôm một báu vật đã mất lại tìm thấy.
Cùng lúc đó, điện thoại trong túi chị chồng reo lên.
Chị ta ngước lên c/ầu x/in cảnh sát nghe máy, trong ống nghe vang lên giọng nói lo lắng của bác sĩ.
"Người nhà Trương Tuyết Đình, xin hãy đến b/ệnh viện ngay, Tuyết Đình tỉnh lại rồi!"
Chị chồng còn chưa kịp vui mừng, đầu dây bên kia lại vang lên tiếng kêu c/ứu gấp gáp:
"Bác sĩ Từ! Nhịp tim b/ệnh nhân giảm đột ngột, bác sĩ Từ, b/ệnh nhân mất huyết áp rồi! Bác sĩ Từ... b/ệnh nhân đi rồi..."
Kèm theo tiếng còi báo động lạnh lẽo của máy móc, chị chồng nức nở quỳ rạp xuống đất.
Nhưng dù chị ta có đ/au khổ thế nào, cũng không thay đổi được sự thật là chị ta phải chịu sự trừng ph/ạt của pháp luật.
Nhìn tôi và Tĩnh Thu bình an rời đi, chị chồng tức gi/ận đến đỏ ngầu cả mắt.
Phía sau lưng tôi, chị ta đi/ên cuồ/ng nguyền rủa:
"Không thể nào! Đáng ch*t phải là lũ chúng mày mới đúng! Đáng ch*t là mày! Trả mạng Tuyết Đình cho tao! Á á á..."
Tôi vừa đi vừa lắc đầu, so với tôi của kiếp trước, khả năng chịu đựng của chị chồng kém xa, trực tiếp phát đi/ên tại chỗ.
Trong tiếng gào thét gi/ận dữ của chị chồng, tôi nắm ch/ặt tay Tĩnh Thu, mắt đẫm lệ.
Lần này, cuối cùng tôi cũng không còn đơn đ/ộc, cũng đã có thể dựa vào sức mạnh của chính mình để con gái nhìn thấy khung cảnh hoa bỉ ngạn nở rộ đẹp đẽ ở bên kia bờ.