"Dù sao em cũng là em vợ của anh."
"Ừm."
Tôi đáp lại một cách nhạt nhẽo. "Giang Hoài, trước đây quả thật tôi từng thích anh. Nhưng giờ đây, tôi đã buông bỏ anh rồi."
"Sau này anh không cần phải dằn vặt vì bất cứ điều gì nữa."
【Tôi muốn khóc quá, sao kết cục lại thành ra thế này chứ.】
【Á á á, tôi không muốn nam chính và nữ chính chia xa. C/ầu x/in hai người hãy về bên nhau đi.】
Nhưng dựa vào đâu chứ?
Dựa vào đâu mà tôi phải bị cốt truyện trói buộc, phải ở bên Giang Hoài?
Tôi quay lưng bước đi, Giang Hoài bất ngờ ôm chầm lấy tôi.
"Đừng đi."
"Anh thực sự rất thích em."
"Sau này chúng ta hãy sống thật tốt, Giang Tiểu Tinh cũng cần em."
"Nhưng tôi không cần các người."
Tôi gỡ từng ngón tay anh ta ra, rồi trực tiếp rời đi.
22.
Tôi và Chu Hướng Nam ngày càng nổi tiếng, một năm sau đã đạt được tự do tài chính. Anh ấy rất vui mừng, nói rằng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có nhiều tiền đến thế. Thẩm Hy cũng được tôi gửi vào ngôi trường tốt nhất. Trong một năm qua, dưới sự giáo dục của tôi, con bé đã trở nên vô cùng hoạt bát, đối nhân xử thế cũng rất đàng hoàng, tự tin.
Tôi cũng nghe ngóng được tin tức về Giang Tiểu Tinh và Giang Hoài. Giang Hoài vì muốn chữa trị chứng đi/ếc cho con trai mà đã tiêu sạch mọi tiền tiết kiệm. Bố tôi cũng lấy hết tiền dưỡng già ra, nhưng dù thế nào đi nữa, vẫn không thể chữa khỏi. Giang Tiểu Tinh bắt đầu tự ti, không thích nói chuyện, cũng chẳng muốn đến trường. Giang Hoài vì chuyện này mà tóc đã bạc đi quá nửa.
Bố tôi từng gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn, bảo tôi quay về, nhưng tôi không hề hồi đáp. Bởi vì tôi đã sớm ch*t tâm với họ từ lâu rồi.
Ngày hôm nay, tôi dẫn Thẩm Hy đi tham gia cuộc thi piano. Giang Tiểu Tinh cũng ở đó, nó được Giang Hoài dắt tay đi vào. Giang Hoài cổ vũ nó: "Lát nữa hãy thể hiện thật tốt, con nhất định phải bước qua rào cản này, trở nên hoạt bát như trước kia."
Nhưng Giang Tiểu Tinh bất ngờ bật khóc.
"Bố ơi, con muốn có mẹ."
Giang Hoài ngẩng đầu nhìn sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của tôi. Khoảnh khắc ấy, anh ta đột nhiên bật khóc. Anh ta bước tới nói với tôi: "Có thể cho anh một cơ hội không?"
"Để anh được yêu em thật lòng."
"Tình yêu của anh khiến tôi cảm thấy gh/ê t/ởm."
Tôi dắt Thẩm Hy quay lưng rời đi. Con đường phía trước còn rất dài, ai mà biết trước được điều gì chứ.
Chuyện xưa đã qua không thể truy cầu, tương lai phía trước cũng chẳng cần đợi mong.
Nắm bắt lấy hiện tại, sống trọn vẹn từng ngày hôm nay!