Kỳ nghỉ lễ 1/5, tôi và Thừa Thụy dự định đi du lịch xa, tiện thể đưa anh ấy về thăm bố mẹ tôi đang sống ở tỉnh khác. Vừa lên máy bay, nhiệt độ điều hòa được chỉnh rất thấp, lạnh đến mức tôi run cầm cập. Tôi ra hiệu cho tiếp viên hàng không, nhưng đối phương hoặc là làm như không thấy, hoặc là quay đi làm việc khác.
“Chào cô, phiền cô lấy giúp tôi một chiếc chăn được không?”
Thấy cô ta không chịu qua, tôi đành chủ động lên tiếng hỏi.
Người phụ nữ trang điểm tinh tế, bộ đồng phục công sở làm nổi bật vóc dáng gợi cảm, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp kia lại thoáng hiện vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Biết điều hòa lạnh mà còn mặc ít thế, tưởng người khác không nhìn ra tâm tư nhỏ mọn của cô chắc.”
“Cô nói gì cơ?”
Giọng cô ta rất nhỏ, tôi chỉ nghe được một phần.
Nữ tiếp viên trước mặt quay đầu lại, nhìn từ trên xuống dưới bộ váy ngắn của tôi, vẻ mặt đầy kh/inh bỉ.
“Tôi nói là, có vài người đừng tưởng tích điểm lên được khoang hạng nhất thì có thể hóa phượng hoàng. Loại người như cô tôi gặp nhiều rồi, hoặc là ăn mặc như hồ ly tinh muốn bám đại gia, hoặc là cầm điện thoại chụp choẹt khắp nơi, chắc là đang nóng lòng đăng lên vòng bạn bè để làm tiểu thư danh giá nhỉ?”
Tôi cảm thấy thật khó hiểu, nhìn bảng tên trên ng/ực cô ta: Thực tập sinh tiếp viên, Tô Yên Yên. Vừa định chất vấn về thái độ chuyên nghiệp của cô ta thì Thừa Thụy đi vệ sinh xong quay lại.
“Nhan Nhan, sao thế?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Tô Yên Yên đã tiến lên nắm lấy tay Thừa Thụy, vẻ mặt tội nghiệp nói:
“Anh Thừa, cảm ơn anh đã quan tâm, em không sao.”
Hai người đứng rất gần, Tô Yên Yên thậm chí còn cố tình cọ vòng một đẫy đà của mình vào người anh ấy, còn tôi chỉ lạnh lùng nhìn, không lên tiếng.
“Xin lỗi, cô hiểu lầm rồi, tôi đang gọi bạn gái tôi, Thời Nhan.”
Thừa Thụy đẩy cô ta ra như thể gặp phải thứ gì đó nóng bỏng, thậm chí chẳng thèm nhìn lấy một cái, bước nhanh về phía tôi.
Biểu cảm của Tô Yên Yên có chút mất tự nhiên, ấp úng nói:
“A? Hai người là đi cùng nhau ạ?”
Nhìn cảnh này, tôi thấy thật nực cười.
“Chúng tôi có đi cùng nhau hay không thì liên quan gì đến việc tôi nhờ cô lấy cái chăn chứ? Cô đối với tôi thì cay nghiệt, mà đối với bạn trai tôi lại nhiệt tình quá nhỉ.”
Không hổ là người được đào tạo chuyên nghiệp, Tô Yên Yên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Xin lỗi cô, vì vị tiên sinh này đã bỏ tiền m/ua vé máy bay, còn vé của cô là đổi bằng điểm thưởng, nên chúng tôi sẽ ưu tiên phục vụ anh ấy.”
“Gần đây trên các chuyến bay có nhiều loại phụ nữ đào mỏ dùng cách này để câu đại gia, làm không khí trở nên hỗn lo/ạn. Tôi thấy cô ăn mặc hở hang, chất lượng trang phục cũng không ra gì, nên mới… Cô chắc sẽ không trách tôi chứ, dù sao thì cây ngay không sợ ch*t đứng.”
Trong lúc nói, Tô Yên Yên vẫn liếc mắt đưa tình nhìn Thừa Thụy.
Tôi đã hiểu đại khái sự việc. Thừa Thụy gần đây mới vào làm cho hãng hàng không, nên hào hứng bao trọn chuyến đi, nói muốn thử phúc lợi nhân viên, m/ua vé giá rẻ và đổi điểm chắc là nằm trong số đó.
Anh ấy rất coi trọng lần ra mắt bố mẹ tôi này, nên đã mặc bộ vest và đeo chiếc đồng hồ cao cấp mà tôi tặng.
Loại người như Tô Yên Yên làm việc ở khoang hạng nhất, đã trải đời, đương nhiên không cam tâm cả đời chỉ tìm một người đàn ông bình thường. Trong mắt cô ta, Thừa Thụy chắc hẳn là một đại gia đích thực.
Thừa Thụy nhanh chóng hiểu rõ ngọn ngành, giọng nói mang theo chút tức gi/ận.
“Nhan Nhan sẽ không chấp nhặt với cô, nên bây giờ cô có thể lấy chăn lại đây được chưa?”
Tô Yên Yên bĩu môi, đành miễn cưỡng quay lưng bỏ đi.
Trong lòng tôi nén một cục tức, nhưng đang đi du lịch, tôi không muốn làm lớn chuyện để hỏng tâm trạng. Yêu nhau ba năm, Thừa Thụy luôn rất yêu thương tôi, thấy anh ấy đứng ra bênh vực mình, tôi cũng không nói gì thêm.
Chẳng bao lâu sau, Tô Yên Yên gõ gót giày quay lại.
Tôi đang chăm chú xem máy tính bảng thì thấy chân mình lạnh toát.
“Sao cô lại lấy áo khoác vest đắp chân? Đồ đắt tiền thế này, làm bẩn thì sao?”
Lúc nãy thấy Tô Yên Yên đi lấy chăn, Thừa Thụy sợ tôi lạnh nên đã cởi áo khoác đắp lên chân tôi.
Lúc này, chiếc áo vest đang được Tô Yên Yên nâng niu trong tay, cô ta chu môi đỏ, cẩn thận thổi nhẹ, như thể món đồ trong tay quý giá lắm vậy.
“Đã phủi sạch rồi, anh Thừa, em biết anh không coi trọng chút tiền lẻ này, nhưng cũng không thể làm hỏng quần áo được!”
Tô Yên Yên cúi người, cố tình khoe vòng một, mỉm cười đưa áo trả lại, rồi nhanh chóng rút từ dưới khay ăn ra một chiếc khăn trắng ném vào lòng tôi.
“Cô Thời, tôi cũng là sợ làm hỏng áo vest thôi, dù sao thì toàn bộ đồ cô mặc trên người cộng lại cũng không bằng giá trị cái áo. Chiếc chăn này rất hợp với cô, dùng cái này thì hơn.”
Đều là người lớn cả rồi, sao tôi lại không hiểu ẩn ý trong lời nói của cô ta chứ.
Chiếc khăn trong tay vừa thô vừa cứng, lại còn có vết ố vàng không biết là do lau chùi thứ gì để lại, ngay cả người giúp việc nhà tôi chắc cũng dùng đồ tốt hơn thế này. Cái gì mà tôi chỉ xứng dùng cái này?
“Tôi nhớ khách khoang hạng nhất mỗi người đều được cấp một chiếc chăn len, cô lại đưa cái này cho tôi.”
Tôi ném chiếc khăn trở lại khay, khoanh tay nhìn phản ứng của Tô Yên Yên.
Đối phương lại nhìn tôi với vẻ vô tội.
“Xin lỗi, cái đó e là không được. Trước đây có nhiều loại phụ nữ đào mỏ tìm lý do xin chăn rồi lén mang xuống máy bay, bây giờ muốn dùng thì phải có chứng nhận thân phận, ít nhất phải là hội viên mới được.”