Thầy hiệu trưởng kéo tôi sang một bên, hạ thấp giọng thương lượng: "Cô Lưu, hay là cô xin lỗi cô ta đi? Phụ huynh kiểu này khó đối phó nhất, hôm nay không đạt được kết quả vừa ý, không biết cô ta còn làm lo/ạn ra trò gì nữa."
Tôi thầm nghĩ, dù sao cũng chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là thi đại học, bớt một chuyện thì tốt hơn, xin lỗi cũng chẳng mất miếng th!t nào, thôi thì...
"Có lẽ là do sơ suất của giáo viên, tôi xin lỗi chị. Lần sau có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng giữ trong lòng."
Tống Giai Huệ cho rằng mình đã thắng trận, vô cùng đắc ý, cảnh cáo tôi không được tái phạm rồi dắt Trần Tiểu Nhân nghênh ngang rời đi.
Tôi cũng đâu phải kẻ ngốc, hơi đâu mà đi làm những việc tốn công vô ích.
Kể từ ngày đó, Trần Tiểu Nhân dù ngủ gục trong lớp hay làm việc riêng, tôi đều coi như không thấy.
Nó thấy không ai quản mình, hành vi càng lúc càng quá quắt, có khi ngủ một mạch đến tận tiết cuối cùng mới dậy.
Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ cứ thế bình yên vô sự cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc.
Nhưng một tuần sau, Trần Tiểu Nhân với đôi mắt đỏ ngầu xông vào văn phòng chất vấn tôi: "Tại sao lần này cô không chuẩn bị băng vệ sinh cho con! Không nhắc nhở con là sắp đến kỳ kinh nguyệt? Làm con mất mặt trước bao nhiêu người! Tất cả là tại cô! Bây giờ cô ra ngoài m/ua về đây cho con."
4.
Tôi bị cái giọng điệu đương nhiên của nó làm cho buồn cười.
"Tại cô? Trần Tiểu Nhân, cô không phải mẹ em, có nghĩa vụ gì phải nhắc nhở em? Luật nào quy định cô phải m/ua băng vệ sinh cho em? Nói chuyện phải có lý lẽ một chút!"
Trần Tiểu Nhân sững người, ngay lập tức nói: "Con là học sinh của cô! Cô là giáo viên, đối xử tốt với học sinh chẳng phải là điều đương nhiên sao? Hơn nữa, m/ua mấy gói băng vệ sinh cho con thì tốn bao nhiêu tiền lương của cô chứ?"
Nó thực sự có vấn đề về n/ão bộ sao? Đúng là y hệt bà mẹ, chỉ biết đổ lỗi cho người khác.
Nếu như sau ngày hôm đó, nó lén đến xin lỗi tôi, giải thích rằng vì sợ bị đá/nh nên mới đổ lỗi cho tôi, tôi sẽ chọn cách thấu hiểu cho nó.
Nhưng nó dường như cho rằng mình đã nắm được điểm yếu của tôi, không còn vẻ rụt rè như trước nữa, ánh mắt mỗi khi nhìn tôi đều đầy vẻ kiêu ngạo.
Sổ ghi chú hôm qua đã nhắc tôi kỳ kinh nguyệt của Trần Tiểu Nhân sắp tới, tôi phản tay xóa luôn.
Nó thấy tôi không phản ứng, bắt đầu sốt ruột: "Vậy tại sao trước đây cô lại đối xử tốt với con như thế? Cố tình bảo vệ con rồi lại để con cảm nhận cảm giác bị bỏ rơi sao? Tâm địa cô thật đen tối! Con không bắt cô m/ua nữa, cô cho con mượn ba mươi tệ, con tự đi m/ua được chưa!"
Tôi mỉa mai: "Tại sao ư? Chính em trong lòng không tự biết sao? Em nói trước đây cô đối xử tốt với em, vậy em đã làm gì? Nói dối vu khống cô! Chuyện đã lâu như vậy, em đã từng xin lỗi một lời nào chưa? Cô đâu phải kẻ khờ, bị em h/ãm h/ại rồi mà còn phải đối xử tốt với em sao!"
Sắc mặt Trần Tiểu Nhân hơi mất tự nhiên, nó cãi lại:
"Con tưởng cô hiểu con, ai mà ngờ cô lại nhỏ nhen thế, một chuyện nhỏ mà nhớ đến tận bây giờ. Được rồi, bây giờ con xin lỗi cô, xin lỗi, cô đi m/ua cho con đi, m/ua thêm cho con cốc nước đường đỏ nữa."
Tôi bất lực lắc đầu. Theo góc độ của tôi, nhân phẩm quan trọng hơn thành tích, Trần Tiểu Nhân coi như bỏ đi rồi.
Thế là tôi không thèm để ý đến nó nữa, tiếp tục cúi đầu chấm bài thi.
Trần Tiểu Nhân lắc lắc cánh tay tôi: "Nghe thấy chưa? Con đã xin lỗi cô rồi, bây giờ cô đi m/ua cho con đi, con còn phải về lớp học bài."
Tôi đáp lại nhạt nhẽo: "Tự em tìm cách đi."
Càng lúc càng có nhiều giáo viên quay lại văn phòng, Trần Tiểu Nhân lại giả vờ làm học sinh ngoan, nói năng nhẹ nhàng.
Mặc kệ nó nói gì, tôi đều ngậm miệng không nói thêm lời nào.
Nó trừng mắt nhìn tôi đầy h/ận th/ù rồi rời khỏi văn phòng.
Còn ánh mắt tôi lúc này đang dừng lại trên bài thi của Trần Tiểu Nhân. Những câu hỏi trước đây nó luôn làm đúng 100%, lần này sai quá nửa.
Đọc hiểu thì làm sai lạc đề, bài văn phía sau cũng chỉ viết được một nửa...
Thành tích từ top 5 của lớp tụt xuống tận thứ 30.
Lẽ ra kiến thức sách giáo khoa đã dạy xong từ nửa học kỳ trước, bây giờ là giai đoạn nước rút để ôn tập và làm bài tập.
Cho dù có nửa tháng không học, cũng không đến mức tụt dốc đến mức này.
Tôi bảo lớp trưởng phát bài thi xuống. Chiều hôm đó tan học, Trần Tiểu Nhân ôm một đống sách bài tập và đề thi đặt nặng trịch trước mặt tôi.
"Con nhờ cô giảng bài thì được chứ gì? Câu này con không biết, câu kia cũng không biết... đề này cũng không hiểu, cô giảng từng câu một cho con, tư duy giải đề, nằm ở bài nào trong sách, dịch ra nghĩa là gì, điển tích lịch sử ở đâu."
Tôi liếc nhìn chiếc quần không hề có vết m/áu, bình tĩnh gật đầu, giảng giải chi tiết từng câu một, từ cách diễn đạt, thủ pháp tu từ, cho đến các yếu tố của văn tự sự và nghị luận...
Trần Tiểu Nhân nghe một cách lơ đãng, sau đó mất kiên nhẫn dùng tay gạt bài thi sang một bên: "Cô biết đấy, đây không phải trình độ thật của con, là do con lỡ ngủ quên thôi. Lần này cô đừng gửi điểm vào nhóm phụ huynh được không?"
Khóe môi tôi nhếch lên, cuối cùng nó cũng nói ra mục đích thực sự khi đến tìm tôi lần này.