Một ngày trước kỳ thi đại học, hoa khôi của lớp nói rằng mình rất lo lắng.
Bạn trai cô ấy - lớp trưởng - đề nghị cả lớp cùng ôn tập, chia sẻ bộ đề dự đoán mà cậu ta tốn nhiều tiền m/ua được để giúp mọi người giải tỏa áp lực. Nhân tiện, cả lớp sẽ đến căn biệt thự bỏ trống của nhà cậu ta để ăn mừng tốt nghiệp.
Không ngờ, những học bá của lớp chọn lại đồng loạt giơ tay tán thành.
Kiếp trước, tôi đã giơ tay phản đối. Tôi nhắc nhở mọi người nên nghỉ ngơi cho tốt trước kỳ thi để giữ trạng thái ổn định nhất, hơn nữa việc kéo nhau đến một căn biệt thự hoang vắng, xa xôi như vậy ẩn chứa quá nhiều rủi ro.
Kết quả, tôi đổi lấy sự kh/inh bỉ từ Thẩm Tri Tiết: "Cô lại gh/en t/uông rồi à?"
Các bạn cùng lớp lại càng cười nhạo tôi: "Chẳng phải cô không muốn Tri Tiết chia sẻ bộ đề dự đoán vì sợ mọi người điểm cao hơn cô sao? Cô còn không muốn Tri Tiết ôn tập cùng mọi người vì hoa khôi của lớp, tầm nhìn của cô thật hạn hẹp."
Tôi mặc kệ những lời mỉa mai đó, vẫn kiên trì khuyên nhủ hết lời.
Thậm chí, tôi còn trực tiếp gọi điện cho thầy cô và phụ huynh, đưa họ về nhà, giám sát cho họ nghỉ ngơi tử tế.
Mặc dù họ oán h/ận tôi, nhưng hôm sau tất cả đều có mặt đúng giờ tại phòng thi.
Kết quả là ai cũng phát huy vượt mong đợi.
Thế nhưng vào ngày công bố điểm thi, hung tin ập đến: Hoa khôi của lớp vì quá lo lắng trước kỳ thi nên đã lén bỏ nhà đi uống rư/ợu vào giữa đêm.
Kết quả là cô ta gặp phải gã s/ay rư/ợu và bị sàm sỡ, vì thế mà lỡ mất kỳ thi đại học.
Hoa khôi không chịu nổi đả kích, đã rạ/ch tay t/ự s*t nhưng không thành.
Thẩm Tri Tiết biết tin cô ta t/ự s*t thì phát đi/ên, nhân lúc tiệc chia tay, hắn nh/ốt tôi vào tầng hầm rồi phóng hỏa đ/ốt nhà.
Tôi bị th/iêu sống.
Khi cảnh sát hỏi chuyện, cả lớp đều giúp Thẩm Tri Tiết che giấu.
"Là nó khuyên Trần Kim Kim uống vài ly vì lo lắng, chúng tôi đều nghe thấy cả. Kim Kim xảy ra chuyện, nó biết mình sai nên tại bữa tiệc đã xin lỗi Kim Kim, uống thêm vài ly rồi chủ động xuống tầng hầm lấy rư/ợu. Kết quả là hỏa hoạn xảy ra, nó không chạy thoát được."
Bố mẹ tôi biết tin không tin lời họ, liên tục đệ đơn kiện lên trên.
Bọn chúng sợ hãi nên đã điều hướng dư luận, dùng cư dân mạng để b/ạo l/ực mạng tôi - một người đã ch*t.
Mẹ tôi không chịu nổi việc tôi bị vu khống là t/ự s*t, còn bố tôi cũng bị cư dân mạng truy đuổi dồn ép đến phát đi/ên.
Sau khi ch*t tôi mới biết, tất cả đều là do Trần Kim Kim tự biên tự diễn.
Sống lại một đời, khi Thẩm Tri Tiết hào hứng đề nghị: "Tối nay chúng ta cùng đến căn biệt thự bỏ trống nhà tớ ôn tập nhé..."
Tôi không chút do dự, quay người bỏ đi.
Kiếp này, tôi quyết định tôn trọng vận mệnh của người khác.
Còn tôi, tôi sẽ sống một cách hiên ngang, rạng rỡ.
Sau khi tôi ch*t, Trần Kim Kim đứng ra, lấy danh nghĩa là "lên tiếng vì tôi":
"Đúng là cô ấy đã dạy tôi đi uống rư/ợu vào đêm trước ngày thi, nhưng tôi không trách cô ấy, có lẽ... cô ấy cũng không có á/c ý gì."
"Nhưng chuyện này ảnh hưởng đến tôi quá lớn, tôi không thể học lại được nữa. Cứ nhìn thấy sách vở là tôi lại bị kích động, đ/áng s/ợ quá. Tôi có lỗi với kỳ vọng của mọi người, có lỗi với công ơn nuôi dạy của cha mẹ và thầy cô."
Nghe cô ta nói như vậy, cư dân mạng vừa mắ/ng ch/ửi tôi vừa thương cảm cho cô ta.
"Kim Kim à, cậu đừng nói đỡ cho cô ta nữa, cô ta khuyên cậu uống rư/ợu trước ngày thi, làm sao có thể không có á/c ý được. Loại người này chỉ là gh/en tị, không muốn thấy người khác tốt đẹp hơn mình thôi."
"Cô ta ch*t đi là ông trời có mắt, trừng ph/ạt loại người bản tính x/ấu xa này."
"Kim Kim, cậu không thi đại học cũng không sao, cậu xinh đẹp thế này cơ mà. Làm blogger đi, chúng tôi đều ủng hộ cậu."
"Ba phút nữa tôi muốn có toàn bộ thông tin cá nhân của gia đình con tiện nhân này, có ai biết cách 'doxx' không?"
Chỉ sau một đêm, cái mác nạn nhân và vẻ ngoài xinh đẹp đã giúp cô ta hưởng lợi đủ đường, tăng thêm hàng triệu người theo dõi.
Cô ta nhìn số lượng người theo dõi của mình mà cười đắc ý: "Cũng may có Lâm ca phối hợp diễn kịch cùng mình, nếu không mình thật sự không biết kết thúc thế nào. Lần nào thi cử cũng dựa vào gian lận mới được điểm cao, thi thật thì chẳng phải lộ tẩy hết sao."
"Vốn dĩ còn định tối đó quyến rũ Thẩm Tri Tiết để hắn phạm sai lầm, rồi thuận thế gả vào hào môn. Không ngờ con tiện nhân Dương Nhu đó lại phá hỏng kế hoạch của mình. Nhưng kết cục bây giờ cũng không tệ, mình đã trở thành blogger triệu follow, Thẩm Tri Tiết yêu mình ch*t đi được, gả vào hào môn chỉ là chuyện sớm muộn."
Bộ dạng đắc ý vênh váo của cô ta thật khiến người ta buồn nôn.
Nhưng tôi đã là một người ch*t, chẳng thể làm được gì.
Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy mẹ mình nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng, tôi gào thét lao đến nắm lấy vạt áo mẹ, nhưng chẳng nắm được gì cả.
"Đừng!"
"Dương Nhu, cả lớp đều đồng ý rồi, cậu không muốn à?"
Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi nhìn người đang nói chuyện trước mặt mình với vẻ không thể tin nổi.
"Kim Kim đã nói cậu ấy lo lắng, cậu không thể có tầm nhìn rộng hơn một chút sao? Tối nay mọi người cùng ôn tập mà? Chưa từng thấy ai ích kỷ như cậu, buồn nôn đến mức không còn gì để nói."
"Cậu ta gh/en tị với Kim Kim cũng là chuyện bình thường thôi, dù sao nhan sắc thì không bằng, thành tích cũng chỉ hơn Kim Kim một chút, tất nhiên là cậu ta sợ Kim Kim vượt mặt rồi."
"Cậu ta đúng là đồ bám đuôi lớp trưởng, giờ đây lớp trưởng đã là tiên đồng ngọc nữ với Kim Kim rồi, cậu ta đương nhiên không cam tâm, muốn phá hoại chứ gì."
Tôi sững người tại chỗ, x/ác nhận mọi thứ trước mắt đều là thật - tôi đang ở đêm trước ngày thi đại học, tôi đã trọng sinh.
Tôi vỗ nhẹ vào mặt mình, véo thật mạnh vào tay mình nhiều lần, cho đến khi hốc mắt ươn ướt, tôi mới dám tin.
Tôi thực sự đã trọng sinh.
Thấy hốc mắt tôi đỏ hoe, một nữ sinh ở đằng xa nhỏ giọng lên tiếng:
"Đừng nói nữa, các cậu quá đáng lắm rồi đó."