Bà ta sợ hãi bỏ chạy trốn mất dạng, đến khi Sở Quy Trần được người khác phát hiện và đưa vào b/ệnh viện, thì anh ta đã thoi thóp rồi.
"Nhan Nhan, nó cứ gọi tên con mãi."
"Con có muốn qua thăm nó lần cuối không?"
Tôi không chút do dự mà từ chối ngay.
"Bố, chiều nay con còn có tiết học, con cúp máy đây ạ."
Bố tôi không làm khó tôi, chỉ thở dài một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Sở Quy Trần vẫn không qua khỏi đêm hôm đó, trút hơi thở cuối cùng.
Mẹ của Sở Quy Trần trở thành tội phạm bị truy nã.
Chưa đầy ba ngày sau, bà ta đã bị cảnh sát bắt giữ tại một quán mạt chược.
Năm thứ ba đại học, Cố Hoài mới chính thức tỏ tình với tôi.
Tôi đã đồng ý.
Sau khi tốt nghiệp, tôi kế thừa công ty của bố, trở thành một nữ cường nhân trên thương trường.
Cố Hoài trở thành một kỹ sư hàng không vũ trụ, chúng tôi đều tỏa sáng trong lĩnh vực riêng của mình.
Ba năm sau khi tốt nghiệp, chúng tôi tổ chức đám cưới.
Chỉ là cả hai đều chưa có ý định sinh con.
Cố Hoài nói, thế giới hai người vẫn chưa tận hưởng đủ, hơn nữa chuyện con cái cứ để tùy duyên.
Tôi gần như đã quên bẵng đi người tên Lý Hiểu Hiểu, cho đến khi công ty cần tìm nữ minh tinh đại diện, tôi mới thấy cái tên Lý Hiểu Hiểu trong xấp hồ sơ.
Chỉ là gương mặt trong ảnh hoàn toàn khác biệt so với ký ức của tôi về cô ta ở kiếp trước.
Chẳng biết cô ta đã đụng chạm d/ao kéo bao nhiêu lần trên gương mặt ấy.
Kiếp trước, từ một ngôi sao hạng ba, nhờ Sở Quy Trần không ngừng đổ tài nguyên vào, cô ta cuối cùng đã trở thành Ảnh hậu.
Nhưng giờ đây, chẳng còn ai nâng đỡ cô ta nữa.
"Cô ta làm sao mà lọt vào được đây? Sản phẩm của chúng ta cấm dùng gương mặt phẫu thuật thẩm mỹ."
Tôi nhắc nhở thư ký lần sau đừng để xảy ra sai sót sơ đẳng như vậy.
Thư ký lập tức lấy hồ sơ của Lý Hiểu Hiểu đi và vứt thẳng vào thùng rác.
Tôi chọn ra một nữ diễn viên trẻ trung, hoạt bát đang lên để làm gương mặt đại diện cho công ty.
Tôi không cố tình theo dõi chuyện của Lý Hiểu Hiểu, cho đến một buổi tiệc thương mại, tôi mới tình cờ gặp lại cô ta.
Cô ta đã thay đổi hoàn toàn, dù gương mặt trông tinh xảo hơn trước.
Nhưng gương mặt sau khi phẫu thuật lại vô cùng đơ cứng, thiếu đi sự linh hoạt, nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt.
Cô ta dường như cũng nhận ra tôi, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách như xưa nữa.
Một gã đàn ông bụng phệ ôm lấy cô ta, cúi đầu khom lưng với tôi.
"Tổng giám đốc Lê, chuyện hợp tác, chắc phải làm phiền cô rồi."
Tôi mỉm cười nhạt, nhấp một ngụm rư/ợu, xã giao vài câu rồi rời đi.
Gã Tổng giám đốc Tần này ai cũng biết là đã có vợ.
Ông ta là con rể ở rể, địa vị trong nhà chẳng có gì, vậy mà còn dám nuôi nhân tình.
Tôi đã gọi điện cho bà Tần.
Quả nhiên, không lâu sau buổi tiệc đó, tôi nghe tin gã họ Tần và bà Tần đã ly hôn.
Lý Hiểu Hiểu cũng vì đắc tội với người khác mà bị phong sát, cuối cùng cô ta đi đâu về đâu, tôi cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Cố Hoài vòng tay qua eo, ôm lấy tôi từ phía sau.
Cậu ấy tựa cằm lên vai tôi, khẽ cọ xát vào tai tôi.
"Vợ ơi, đến giờ nghỉ ngơi rồi."
Tôi cong môi, mỉm cười nhẹ.
Cuộc đời hạnh phúc của tôi, chỉ mới bắt đầu mà thôi.