Sau khi nộp đơn nghỉ việc, tôi bị ép về nhà để kết hôn theo sắp đặt.
Đối tượng kết hôn của tôi cực kỳ gh/ét tôi, đến gặp mặt cũng không thèm, chỉ nhắn tin đưa ra điều kiện.
"Anh không thể cho em tình yêu, anh đã có người trong lòng."
"Em cũng có thể tìm người em thích, anh sẽ không để ý đâu."
"Cuộc hôn nhân này là lời hứa của các ông nội, hai năm nữa chúng ta sẽ ly hôn, hy vọng đến lúc đó em đừng có bám riết lấy anh."
Còn tôi, nhìn tấm ảnh trên bàn làm việc của anh ta, trong lòng đầy nghi hoặc.
Sao ảnh thời cấp ba của tôi lại ở đây?
Tôi đã cãi nhau một trận với sếp trong bữa tiệc tiếp khách.
Ông ta quát tôi: "Lục Vi, hoặc là em tiếp Lưu tổng cho đàng hoàng, hoặc là nộp đơn nghỉ việc rồi cút đi."
Tôi khẽ cười nhạt.
Có m/a mới đi tiếp lão già háo sắc ấy.
"Bà đây nghỉ việc đây."
Làm xong thủ tục nghỉ việc, mẹ tôi gọi điện bảo tôi về nhà.
Ngồi trên ghế sofa ở nhà, tôi vừa ăn nho Sunshine Rose vừa báo với bố mẹ là tôi đã nghỉ việc.
Họ vui mừng reo lên.
"Nghỉ hay lắm, cái công ty cỏn con của các con thì làm gì có tương lai, vài hôm nữa vào xưởng nhà mình làm đi."
Bố tôi nói xong, mẹ tôi tiếp lời.
"Vi Vi, con còn nhớ mối hôn ước thời thơ ấu mà ông nội đã định cho con không?"
"Ông lão bên nhà họ Cổ giục rồi, hay là con liên hệ với cậu con trai thứ ba nhà họ Cổ xem sao?"
Tôi sững người.
Hôn ước thời thơ ấu, hình như là có chuyện này thật.
Nhưng mà bây giờ phải kết hôn luôn sao?
Chưa kịp suy nghĩ phân tích, mẹ tôi đã nói tiếp.
"Đúng lúc con đang rảnh, cứ gặp mặt cậu con trai thứ ba nhà họ Cổ trước đã."
"Chốt vậy đi."
Tối hôm đó, tôi nhận được lời mời kết bạn WeChat, ghi chú là: Cổ Diễn.
Tôi biết rõ tình hình nhà họ Cổ. Ông nội họ Cổ có ba người cháu trai. Người cả du học nước ngoài rồi không về nữa, nghe nói cưới bạn gái người nước ngoài, định cư ở hải ngoại. Người thứ hai là bác sĩ đa khoa, quản lý ba b/ệnh viện tư của nhà họ Cổ. Người thứ ba tốt nghiệp học viện thương mại, không nghi ngờ gì nữa là đã vào làm tại tổng bộ tập đoàn nhà họ Cổ.
Trước đây khi họp mặt với đám bạn thời thơ ấu, tôi từng nghe họ nhắc đến Cổ Diễn, con trai thứ ba nhà họ Cổ, lạnh lùng vô tình, th/ủ đo/ạn thâm đ/ộc tà/n nh/ẫn, đúng là một gã á/c m/a.
Sau khi hoàn h/ồn, tôi chấp nhận lời kết bạn.
Đối phương nhanh chóng nhắn tin.
"Chào cô Lục, tôi là Cổ Diễn."
"Gia đình đã nói rõ với tôi rồi, tôi không có thiện cảm với cô, cũng không muốn gặp mặt, cứ trò chuyện thế này đi."
Chà.
Tôi nhắn lại: "Anh muốn nói chuyện gì?"
"Anh không thể cho em tình yêu, anh đã có người trong lòng."
"Em cũng có thể tìm người em thích, anh sẽ không để ý đâu."
"Cuộc hôn nhân này là lời hứa của các ông nội, hai năm nữa chúng ta sẽ ly hôn, hy vọng đến lúc đó em đừng có bám riết lấy anh."
Tôi ngẩn người một lúc lâu mới hiểu ra.
Hóa ra anh ta chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ?
Vậy thì tôi, hình như cũng được.
Ở nhà họ Lục, tôi là viên ngọc được cưng chiều nhất của cả gia đình, ông nội còn thương tôi hơn cả bố mẹ.
Thực ra trước đây, tôi từng định xin ông nội hủy hôn ước, nhưng tôi không có lý do chính đáng. Tôi chẳng có người mình thích, cũng chưa từng gặp Cổ Diễn, chẳng có gì để bài xích, nên ý nghĩ ấy dần tan biến.
Giờ thì Cổ Diễn nói vậy, tôi đại khái cũng đoán được lý do.
Lần trước đi thăm ông nội, tôi nghe nói ông nội họ Cổ sức khỏe không tốt, có lẽ Cổ Diễn không dám trái ý ông ấy.
Đã vậy thì tôi phối hợp với Cổ Diễn hoàn thành nhiệm vụ vậy.
"Được, em hiểu rồi." Tôi nhắn lại.
Cổ Diễn nhanh chóng trả lời.
"Nói suông không bằng giấy trắng mực đen, tôi sẽ soạn một bản thỏa thuận, bảo trợ lý mang sang cho cô sớm nhất có thể. Cô ký tên xong chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn."
Tôi thầm lầm bầm trong bụng, quả đúng là dân làm ăn gian xảo.
"Được thôi."
Khi đi ăn với bạn thân, tôi nhắc đến hôn ước của mình, nói về Cổ Diễn.
"Hình như Cổ Diễn quả thật có một mối tình đầu trong lòng. Anh trai tôi quen biết anh ta, nghe nói trong một lần tụ tập, Cổ Diễn từng nói cả đời này chỉ yêu duy nhất cô gái ấy."
Nhà bạn thân tôi tuy không sánh bằng gia đình giàu nứt đố đổ vách nhà họ Cổ, nhưng vẫn khá giả hơn nhà tôi, nên tầng lớp giao thiệp thường ngày cũng cao cấp và rộng hơn một chút.
Tôi gật đầu tỏ ý, rồi nói với bạn: "Có lẽ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh ta sẽ cưới người trong lòng mình."
"Cũng chưa chắc đâu."
Bạn tôi bắt đầu phân tích cho tôi nghe.
"Cậu nghĩ xem, anh ta đồng ý kết hôn với cậu, có thể là do ông nội sức khỏe yếu, nhưng cũng có thể còn lý do khác."
"Ví dụ như mối tình đầu của anh ta không môn đăng hộ đối, nhà họ Cổ không chấp nhận."
"Hoặc có thể người ấy đã lấy chồng rồi, anh ta chỉ đơn phương yêu."
"Nói chung là lý do cũng nhiều lắm."
Tôi chợt hiểu ra: "Hình như cũng đúng nhỉ."
Bạn tôi nghiêm túc gật đầu, gắp cho tôi một miếng th!t ba chỉ, rồi nói tiếp.
"Bảo bối, cậu cứ cưới đi, dù sao cậu cũng chẳng có người trong lòng. Làm vợ ba nhà họ Cổ hai năm, tiêu chút tiền của Cổ Diễn, tiện thể mượn danh tiếng nhà họ Cổ kéo ít đơn hàng cho xưởng nhà cậu, lời chắc ăn không lỗ đâu."
Bạn tôi còn bồi thêm: "Cổ Diễn cũng không ngủ với cậu, cậu vẫn có thể đi chơi với tôi, ngắm trai đẹp, tuyệt còn gì."
Tôi gật đầu lia lịa: "Ừ ừ ừ."
Quả thực rất tốt.
Ăn xong, tôi và bạn đi m/ua vài bộ đồ ở trung tâm thương mại rồi mới về nhà.
Nằm trên giường lướt điện thoại, tôi thấy Cổ Diễn lên trending.
#CổTamThiếuMấtBìnhTĩnh#
Bấm vào xem thì thấy Cổ Diễn chạy như đi/ên trong trung tâm thương mại, vừa chạy vừa ngó nghiêng khắp nơi, hình như đang tìm ai đó.
Bộ dạng căng thẳng vội vã này, so với gương mặt lạnh như băng thường xuất hiện trên báo chí, quả thực rất mất bình thường.
Nhìn xuống phần bình luận.