Đó không phải vì họ quan tâm đến cảm xúc của tôi, mà là vì sợ người khác nhìn thấu bộ mặt thật, phá vỡ cái hình tượng đạo đức giả mà họ dày công xây dựng. Cổ phần công ty liên quan đến lợi ích thiết thân, hiếm lắm mẹ tôi mới không đứng ra hòa giải mà mặc kệ bố tôi thao túng tâm lý tôi.
"Giang Vũ Huệ, sao con dám nói Giang Thị có được ngày hôm nay là nhờ công của con? Chẳng phải con chỉ bị lão ta sờ soạng một chút thôi sao? Có gì gh/ê g/ớm đâu. Bố mẹ coi trọng con, yêu thương con nên mới cho con nhiều cổ phần như vậy. Anh con quản lý cả công ty vất vả thế kia, lấy nhiều hơn một chút cũng là lẽ đương nhiên. Con yên tâm, Lưu Khiết Lạc muốn ly hôn thì không đời nào chia được cổ phần đâu, đừng có mà gh/en tị với nó..."
Tôi mặc kệ ông ta nói, mở thư mục ẩn trong điện thoại, bật âm lượng to hết cỡ. Tiếng của lão già đó lại vang lên:
"Em gái à, chơi trò chơi với chú không? Chú cởi một cái, cháu cởi một cái. Bạn tốt với nhau là phải chơi như vậy..."
Năm đó tôi mới 5 tuổi, lão già đó tưởng tôi là đứa ngốc không biết gì, nói những lời dỗ dành để tôi khuất phục. Tôi không đồng ý, bắt đầu gào khóc, nhưng bảo mẫu luôn đi theo tôi lại chẳng thấy đâu. Mãi đến khi lão già lộ nguyên hình, ôm ch/ặt lấy tôi không buông, bố mẹ tôi mới "từ trên trời rơi xuống", "giải c/ứu" tôi khỏi nguy nan.
Tôi dừng video ở giao diện không mấy tốt đẹp đó, phóng to lên cho người đang thuyết giáo kia xem.
"Thế này mà gọi là không có gì sao? Dù sao con không cần biết, không cho con 30% cổ phần, con sẽ đăng video này lên mạng, đích thân mở họp báo thừa nhận đoạn lịch sử này. Cư dân mạng chắc chắn sẽ rất thích thú khi thấy bê bối của giới tư bản, đến lúc đó cả Giang Thị sẽ bị đem ra xét xử cho xem."
Thấy tôi quá cứng rắn, bố mẹ buộc phải hạ giọng.
"Huệ Huệ, anh con 20%, con 30%, hai đứa cộng lại là chiếm mất một nửa Giang Thị rồi, chúng ta làm gì có nhiều cổ phần đến thế?"
"Đừng coi con là kẻ ngốc, con biết bố mẹ đã nhờ người khác đứng tên hộ rồi. Đừng tìm cớ nữa, con gửi đây!"
Cuối cùng, khi tiếng khóc lóc của họ vang lên trong video, tôi cũng nhận được sự thỏa hiệp. Dù sao thì cư dân mạng chỉ cần tra một chút là biết lão già đó không phải người tốt. Ngay cả tôi, khi biết chuyện này hai năm trước, cũng phải nể phục bố mẹ mình đã đi một nước cờ cao tay: trực tiếp hút m/áu người giàu nhất để trở thành gia tộc hào môn hàng đầu.
Trong lúc chờ họ điều phối luật sư, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận.
【Nói thật, nữ phụ hơi thảm, nhất là khi kết hợp với cái kết của cô ấy. Giang Vũ Trí này cũng quá t/ởm lợm đi, hút m/áu em gái để làm tổng tài hào môn, cuối cùng còn muốn gả cô ấy cho gã trọc phú để chịu khổ, thiết lập nhân vật nam chính này thật sự là rác rưởi.】
【Thảo nào trong truyện bắt đầu viết từ lúc "ánh trăng sáng" về nước, hoàn toàn không kể về câu chuyện nhà họ Giang trước đây. Nếu truyện viết đoạn này, ai mà còn thương xót cho nam chính theo đuổi vợ nữa chứ, số tầng bình luận ch/ửi hắn chắc phải xây cao hàng chục triệu tầng.】
【Tôi phát hiện ra rất nhiều cuốn sách bị "thế giới hóa", sau khi những bối cảnh không được nhắc đến trong truyện được phơi bày, nam nữ chính trông cực kỳ trà xanh và vo/ng ân bội nghĩa. Bây giờ mỗi lần thấy cuộc sống sau khi thế giới hóa, tôi đều thấy thương cho các nhân vật phụ và phản diện.】
【Mọi người có nhớ lúc nữ phụ cãi nhau với nữ chính không? Cô ấy nói mình đã từng cảnh báo nữ chính là nam chính có người trong lòng. Nhưng trong truyện toàn viết là nhà họ Giang chưa từng nói với nữ chính về chuyện quá khứ này, mâu thuẫn thật sự!】
【Bình thường thôi, nữ chính "kiên cường" sắp rời đi trong 10 ngày nữa lúc này đang ăn cơm trong phòng riêng cùng "ánh trăng sáng", ngồi nghe người ta hạ thấp mình kìa. Cái n/ão yêu đương m/ù quá/ng này đúng là tức ch*t. Trước mặt tra nam thì nhẫn nhịn, quay sang lại đ/âm sau lưng người giúp đỡ mình, con dở này đi/ên thật rồi.】
【Thế thì tốt rồi, thảo nào mà nhẫn nhịn làm vợ hiền, mặt lạnh đi giặt quần l/ót cho người ta, chắc cô ta thích kiểu đó.】
...
Với sự giúp đỡ của họ, tôi đã nắm rõ hành tung hiện tại của anh trai và chị dâu, đúng là vô đối thật. Vừa cãi nhau đòi ly hôn, giây sau đã có thể ngồi chung một phòng ăn cơm. Đúng là đời thật hơn phim, bạn hiền ạ.
Phía bên kia vẫn đang giằng co tình cảm, còn phía tôi đã bắt đầu phân chia tài sản. Cổ phần sẽ được chuyển cho tôi qua vài đợt, sau này tôi sẽ là cổ đông lớn nhất của Giang Thị. Luật sư vừa đi khỏi, ba người kia đã về tới nơi.
Đúng, ba người, cả Hạ Mộng cũng kéo theo vali đến.
"Chào chú dì, biệt thự con ở trước đây lâu rồi không có người, con chưa kịp thuê người dọn dẹp. Vũ Trí nghe vậy liền bảo con đến ở nhà mình, con xin phép làm phiền mọi người một thời gian ạ."
Hạ Mộng đứng bên cạnh Giang Vũ Trí, giới thiệu lý do một cách bình thản, không kiêu ngạo cũng không tự ti. Lưu Khiết Lạc, người vừa nãy còn cứng rắn với tôi, lúc này đang cúi đầu đứng sau lưng họ. Chà, trông như một cô bảo mẫu chịu uất ức vậy.
Tôi vừa ký xong hợp đồng, tâm trạng rất tốt, thảnh thơi ngồi trên sofa xem kịch. Bố mẹ không thích Lưu Khiết Lạc, cũng chẳng ưa gì Hạ Mộng. Họ cười lịch sự đáp lại một câu rồi lấy cớ đi cắm hoa, chuồn ra vườn, bỏ lại bãi chiến trường.
Hạ Mộng cũng chẳng để tâm, cười tủm tỉm ngồi xuống cạnh tôi, khoác tay định kể cho tôi nghe những chuyện thú vị ở nước ngoài. Lưu Khiết Lạc cũng không chịu thua kém, ngồi phía bên kia bắt đầu kể chuyện thời cấp ba và đại học của chúng tôi.
Tôi đứng dậy bỏ mặc họ, chạy ra phía bàn ăn.
"Tôi chưa ăn trưa, hai người cứ tự nhiên trò chuyện nhé, tôi gọi đồ ăn ngoài đây."