"Ngày mai cô ấy phải phẫu thuật, anh còn cho cô ấy ăn đồ nướng, anh sợ cô ấy hồi phục nhanh quá à, người anh em?"
Trong lúc tranh cãi, Lưu Khiết Lạc tỉnh lại. Giang Vũ Trí lập tức lao đến bên cạnh hỏi han tình hình, rồi giây tiếp theo lại như kẻ t/âm th/ần phân liệt, chắn trước mặt Hạ Mộng.
"Lạc Lạc, em đừng trách Tiểu Mộng, tất cả là lỗi của anh."
Bộ dạng trông có vẻ chân thành, đáng thương lắm. Nhưng sao nhìn kiểu gì cũng thấy một sự giả tạo đầy toan tính, thế mà Lưu Khiết Lạc lại ăn bài này, lập tức kích động lên.
"Một con tiểu tam phá hoại gia đình tôi mà tôi còn phải biết ơn, cung phụng nó sao? Giang Vũ Trí, tôi không phải là anh, cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho Hạ Mộng, chính cô ta đã hại ch*t con tôi."
Hạ Mộng cúi đầu không dám nói một câu. Lưu Khiết Lạc tưởng cô ta đang diễn kịch, nhưng tôi cảm thấy cô ta thực sự cảm thấy tội lỗi. Cô ta chỉ muốn trèo cao thôi, chứ đâu phải tội phạm m/áu lạnh.
Tôi ngắt lời sự gi/ận dữ muốn trút ra của Lưu Khiết Lạc.
"Thôi bớt đi, không muốn tiếp tục xuất huyết thì nằm im mà ngủ. Hơn nữa, cô không thấy chuyện này đáng lẽ cô phải h/ận chồng mình hơn sao? Tuy t/ai n/ạn là ngoài ý muốn, nhưng người bỏ mặc cô là anh ta, người không chung thủy với hôn nhân cũng là anh ta, để kẻ khác cưỡi lên đầu lên cổ cô tác oai tác quái cũng là do anh ta dung túng. Cô không h/ận anh ta, cô chỉ h/ận người đàn bà bên ngoài kia cư/ớp mất trái tim chồng mình thôi. Nếu Giang Vũ Trí bây giờ nói một câu xin lỗi, dù cô đang chảy m/áu cũng phải ôm lấy anh ta mà hôn thôi."
Lưu Khiết Lạc bị tôi vặn lại đến á khẩu, sững sờ hồi lâu.
Trái lại, Giang Vũ Trí chỉ vào tôi bảo tôi chia rẽ qu/an h/ệ của họ, ch/ửi tôi là đồ khốn nạn. Thế là tôi nhìn về phía Hạ Mộng đang được anh ta bảo vệ sau lưng mà lên tiếng.
"Chị Mộng, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em khuyên chị. Nhà họ Giang không phải là bến đỗ tốt lành gì đâu. Anh ta đối với em gái ruột còn như thế này, tương lai nếu đem tất cả những chuyện không vui này đổ lên đầu chị, chị nghĩ mình sẽ có kết cục tốt đẹp sao?"
Nói đến đó là đủ, Hạ Mộng trầm tư suy nghĩ về những lời tôi nói. Giang Vũ Trí còn muốn nói gì đó để phản bác tôi, nhưng tôi chỉ đuổi họ ra ngoài, để lại bát cháo trắng trong tay Hạ Mộng.
Bát cháo được tôi đặt trên tủ đầu giường, tôi không biết Lưu Khiết Lạc có ăn đồ kẻ th/ù tình chuẩn bị hay không, nên chỉ dặn một câu, muốn ăn thì gọi tôi.
Nhưng ngay khi tôi vừa ngồi xuống, cô ấy đã nói muốn ăn. Nhiệt độ cháo vừa vặn để húp, khá chu đáo.
"Cậu rất thích Hạ Mộng sao? Tớ thấy cậu đối với chị ta còn tốt hơn tớ. Là bạn của tớ, tớ nghĩ cậu nên đứng về phía tớ chứ, đúng không?"
Cô ấy bỗng dưng nói một câu khó hiểu như vậy. Tôi không hiểu, nhưng vẫn giải thích.
"Hồi nhỏ chị ấy đối xử với tớ rất tốt, giúp tớ nhiều việc, dạy tớ rằng những gì mình muốn thì phải tự mình tranh đấu, nên tớ khá biết ơn chị ấy. Còn về chuyện bạn bè, là cậu đ/âm sau lưng tớ trước. Cậu nói tớ ích kỷ hay thực dụng cũng được, nhưng hiện tại tớ sẽ không vì cậu mà đi chỉ trích chị ấy, vì lúc Giang Vũ Trí ch/ửi bới, vạch trần thói x/ấu của tớ, cậu cũng im lặng như thế đấy thôi."
Chúng tôi từng là những người không gì không nói, đêm nay lại như kẻ c/âm, chỉ còn quá trình ăn cháo là được khởi động.
Phẫu thuật nạo tử cung không phức tạp, nửa tiếng là xong. Tôi túc trực bên cạnh Lưu Khiết Lạc đang còn mê man, nhìn Giang Vũ Trí mặt dày không chịu đi mà thấy chướng mắt. Anh ta ngày càng đáng gh/ét, giờ đến cả sự lịch sự xã giao tôi cũng không muốn duy trì với anh ta.
"Tiểu Huệ, em về đi, chị dâu em anh sẽ chăm sóc. Hai ngày nay làm phiền em rồi, hôm nào anh mời em đi ăn."
Chỉ sau một đêm, anh ta đã đeo lại chiếc mặt nạ giả tạo. Nhưng tôi biết là vì Hạ Mộng đã rời đi, anh ta lại muốn quay về với gia đình, đúng là loại rẻ tiền.
Sáng nay tôi nhận được tin nhắn của Hạ Mộng, chị ấy nói đã thông suốt rồi, nhà họ Giang quả thực không phải là nơi xứng đáng, từ nay về sau sẽ không dây dưa với Giang Vũ Trí nữa.
Sự tỉnh ngộ đến thật đột ngột, nhưng tôi thấy đây mới chính là Hạ Mộng – người đã dạy tôi cách dùng video để tranh giành lợi ích, là người cầm được thư mời làm việc hàng đầu ở nước ngoài rồi kiên quyết rời khỏi Giang Thành để gây dựng sự nghiệp. Chị ấy nên là con hồng hạc tỉnh táo, chứ không phải con yến tước tỉnh ngộ.
"Ánh trăng sáng" vừa đi, tra nam cũng "tỉnh ngộ" theo, quyết tâm quay về với gia đình.
Trong thời gian Lưu Khiết Lạc được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật chờ tỉnh, anh ta vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm nói những lời tình cảm bên tai cô ấy. Thậm chí người qua đường còn khen anh ta là người chồng tốt. Khi có người hỏi tại sao lại sảy th/ai, anh ta hoàn toàn không nhắc đến chuyện của mình mà chỉ nói là t/ai n/ạn xe cộ, còn lừa được người qua đường an ủi rằng sau này họ sẽ có con.
Ngay cả phe ủng hộ nam chính cũng không hiểu sao lại trỗi dậy trên màn hình bình luận.
【Tôi đã bảo mà, sẽ có ngày nam chính trỗi dậy! Làm hòa đi, làm hòa đi! Sau những chuyện này chắc chắn họ sẽ rất hạnh phúc!】
【Lúc đọc tiểu thuyết tôi đã muốn họ "gương vỡ lại lành" rồi, không ngờ tiểu thuyết không làm được thì thế giới hóa lại làm được. Nam phụ hơn tuổi còn chưa xuất hiện, vừa hay cũng không cần xuất hiện nữa, Lạc Lạc có nam chính là được rồi.】
【Nữ chính rõ ràng luôn yêu nam chính, giờ "ánh trăng sáng" không còn nữa, cô ấy cũng được như ý nguyện rồi. Thực ra nam chính cũng mới nhận ra mình thích nữ chính, chỉ là người cứ ở bên cạnh nên không thấy gợn sóng gì, thử thách một chút là biết tình yêu của anh ta ngay.】
【Vui mừng khôn xiết! Hôm nay tôi phải đi ăn một bữa thật ngon để tự thưởng cho mình mới được.】