Sau đó, tôi nhếch môi cười: “Được thôi, vậy thì cô đưa “ông cụ già” này đi đi.”
Vừa nghe tôi muốn đuổi bà đi, mẹ chồng lập tức nhảy dựng lên từ ghế sofa.
“Lâm Ngôn, cô có ý gì? Cô muốn đuổi tôi đi sao?”
Nói đoạn, bà lăn đùng ra sàn ăn vạ, vừa khóc vừa làm lo/ạn.
“Còn đạo lý nào nữa không, con dâu đ/ộc á/c đuổi mẹ chồng ra khỏi nhà, không cho ăn không cho mặc.”
“Sinh được đứa con trai, đúng là sinh cho người khác, thà để tôi ch*t quách đi cho xong.”
Triệu Đình Đình giả vờ giả vịt đỡ mẹ chồng dậy.
“Mẹ, mẹ đừng khóc, đừng khóc, nhà anh cả không nuôi mẹ thì chúng con nuôi!”
“Mẹ về nhà con, con nhất định sẽ làm tròn bổn phận của một người con dâu, không giống chị dâu tiêu xài hoang phí, con sẽ hầu hạ mẹ chu đáo tận tình.”
Nghe thấy lời Triệu Đình Đình, mẹ chồng ngừng làm lo/ạn.
Sau đó bà đảo mắt, quay sang bảo tôi: “Tôi về nhà thằng hai ở thì được, nhưng vợ chồng anh cả phải chu cấp phí sinh hoạt cho tôi, mỗi tháng 3000 tệ.”
Tôi không nhịn được mà cười lạnh, 3000 tệ.
Lương một tháng của con trai út bà cũng chỉ hơn 5000 tệ.
Bà đúng là sống sung sướng quen rồi, mở miệng là đòi 3000.
Nhưng tôi vẫn đồng ý.
Dù sao nếu cứ để bà ở lại nhà tôi, một tháng tiêu đến 30.000 tệ cũng có thể xảy ra.
Nhìn ra được mẹ chồng thực sự muốn về ở gần con trai út.
Triệu Đình Đình cũng là một người con dâu hiếu thảo.
Sáng hôm sau, cô ta đã đến giúp mẹ chồng thu dọn đồ đạc.
Đồ của mẹ chồng rất nhiều, nhét đầy bốn cái vali.
Có quần áo hàng hiệu tôi m/ua, mỹ phẩm nhập khẩu, còn có mấy hộp thực phẩm chức năng cao cấp chưa dùng hết.
Triệu Đình Đình còn mở tủ lạnh ra.
“Chị dâu, chỗ sầu riêng này cũng là mẹ m/ua đúng không? Mẹ thích ăn, em giúp mẹ mang đi nhé.”
Cô ta cầm túi lên, tiện tay vơ vét hết trái cây và sữa chua trong tủ lạnh.
Tôi đứng một bên lạnh lùng nhìn tất cả.
Cứ lấy đi, coi như là lần cuối tôi hiếu kính với người mẹ chồng tốt này.
Khi mẹ chồng bước ra khỏi cửa, bà quay đầu lườm tôi một cái.
Như thể đang nói: “Đợi đấy mà hối h/ận.”
Xe của Chu Dân nhét đầy hành lý của mẹ chồng.
Xe của chồng tôi thì chở người.
Tôi ngồi ghế phụ, mẹ chồng và Triệu Đình Đình ngồi phía sau.
Triệu Đình Đình dọc đường miệng ngọt như rót mật, khoác tay mẹ chồng không ngừng liến thoắng.
“Mẹ, mẹ yên tâm, đến nhà con, ngày nào con cũng nấu món mẹ thích.”
“Chẳng phải mẹ nói thích yên tĩnh sao? Nhà con tuy nhỏ nhưng ấm cúng, đảm bảo mẹ sẽ thấy thoải mái.”
Mẹ chồng nghe đến hớn hở, gật đầu lia lịa.
“Vẫn là Đình Đình chu đáo, không giống một số người, ngoài việc biết tiêu tiền ra thì chẳng làm được trò trống gì.”
Nói xong, bà liếc mắt nhìn tôi đầy ẩn ý.
Triệu Đình Đình cũng chuyển hướng sang tôi.
“Chị dâu, nói câu này hơi khó nghe, chị...”
“Khó nghe thì đừng nói.”
Tôi trực tiếp ngắt lời cô ta.
Triệu Đình Đình tức đến mức mặt mày tái mét: “Chị dâu, trước đây mẹ nói chị thích làm màu thích khoe khoang, em còn không tin. Giờ thì em biết rồi, chị là người chẳng có chút tình người nào cả.”
“Chị nói xem, chị và anh cả có công việc tử tế thì có ích gì? Làm con cái thì cốt ở chữ hiếu, làm cho cha mẹ sống thoải mái mới là bản lĩnh thực sự.”
Tôi lười chẳng buồn đáp lại, giữ thái độ “cô nói gì cũng đúng”.
Suốt dọc đường, mẹ chồng và Triệu Đình Đình trò chuyện rôm rả.
Cứ như thể là mẹ con ruột th!t vậy.
Tôi không khỏi suy nghĩ, vở kịch này.
Họ diễn được bao lâu?
Từ trung tâm thành phố đi ra ngoại ô, cuối cùng cũng đến nhà Chu Dân.
Sau khi xuống xe, mẹ chồng nhìn xung quanh, lông mày nhíu ch/ặt.
Lúc m/ua nhà cho Chu Dân, bà chỉ bỏ tiền chứ chẳng mấy khi đến xem.
Huống hồ sau khi đã ở chung cư cao cấp, giờ nhìn lại cảnh này.
Chắc chắn nơi đây trông không lọt mắt bà.
Nghe tin phải leo lên tầng 10, mặt bà lập tức sụp xuống.
Tôi bước lên cười nói: “Mẹ, chẳng phải mẹ luôn nói sợ đi thang máy sao? Thế này chẳng tốt quá à, ngày nào mẹ cũng leo lên leo xuống, hít thở không khí trong lành, rèn luyện xươ/ng cốt.”
Nghe tôi nói vậy, bà lườm tôi một cái.
“Tôi đây tự nguyện, dù là tầng 20, con cái hiếu thảo, tôi leo cũng thấy vui.”
Tầng 10 này thanh niên còn mệt đ/ứt hơi, huống hồ là người già.
Đến nhà Chu Dân, mẹ chồng leo lên thở hồng hộc.
Vừa vào nhà đã nằm vật ra ghế sofa mà rên hừ hừ.
Chu Dân và Chu Hàng cũng chẳng nhàn hạ gì, phải khuân vác hành lý lên xuống mấy chuyến.
Nhà Chu Dân rất nhỏ, sau khi chuyển đồ lên.
Phòng khách vốn chật hẹp giờ đã chật kín mít.
Mặt Triệu Đình Đình lập tức sa sầm, nhưng vẫn cố gượng cười.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi, con đi lấy cốc nước cho mẹ.”
Ai ngờ mẹ chồng vừa uống một ngụm đã nhổ ra.
“Nước gì đây, sao chát thế này, tôi muốn uống cái loại nước khoáng gì mà có núi có mây ấy.”
Ngụm nước này phun tung tóe xuống sàn.
Mặt Triệu Đình Đình lập tức đen lại.
Chu Dân mệt bở hơi tai đáp: “Mẹ, mẹ đừng kén chọn nữa, hồi ở quê chẳng phải mẹ toàn uống nước giếng sao?”
Mẹ chồng còn muốn phản bác gì đó.
Triệu Đình Đình lập tức tiến lên nói: “Mẹ, mẹ nói là hãng nào, lần sau con đi siêu thị sẽ m/ua cho mẹ.”
Lúc này mẹ chồng mới thôi.
Tôi đứng một bên cố nén cười.
Xem ra, họ cũng chẳng diễn được bao lâu nữa đâu.
Sau khi chồng tôi sắp xếp xong đồ đạc.
Chúng tôi liền chuẩn bị quay về.