Trước mặt đông đảo họ hàng, chúng tôi đã ký xong thỏa thuận phụng dưỡng.

Chu Hàng nắm nhẹ tay tôi, khẽ nói: “Vợ à, chúng ta về thôi.”

Ánh mắt mọi người nhìn chúng tôi chỉ toàn là sự thương cảm.

Tôi lại thấy chẳng sao cả, thứ không thuộc về mình rốt cuộc cũng không thể giữ được.

Nhưng trước khi đi, tôi cũng không ngại gây thêm chút phiền lòng cho họ.

Thế nên tôi cười nói: “Đã vậy thì mẹ đã theo các người rồi, tiền tiệc sinh nhật, các người cũng nhớ mà thanh toán nhé.”

Tôi kéo thẳng Chu Hàng bước ra khỏi nhà hàng.

Sau lưng vang lên tiếng cười nói vui vẻ của mẹ chồng cùng Triệu Đình Đình và Chu Dân,

như thể cuộc tranh cãi ban nãy chưa từng xảy ra.

Nhưng nghe nói khi nhìn thấy hóa đơn, mặt Triệu Đình Đình tái mét.

Cô ta còn phải v/ay mượn khắp nơi trên mấy nền tảng tín dụng,

mới gom đủ tiền ăn.

Cuộc sống của tôi và Chu Hàng hoàn toàn trở lại bình yên.

Chúng tôi không còn bị chuyện của mẹ chồng làm phiền lòng.

Ngày đi làm, tối về nhà, cuối tuần hẹn bạn bè đi chơi, cuộc sống trôi qua thật trọn vẹn và hạnh phúc.

Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn nghe họ hàng kể vài tin tức về mẹ chồng.

Nghe nói, tiền đền bù giải tỏa cuối cùng cũng đã về.

Nhà ở quê chỉ chiếm một mảnh đất nhỏ, vỏn vẹn mười vạn tệ.

Con số này thấp xa so với kỳ vọng của mẹ chồng cùng Chu Dân và Triệu Đình Đình.

Họ vốn tưởng sẽ nhận được vài trăm nghìn thậm chí cả triệu tệ.

Có thể đổi căn nhà rộng, sống cuộc đời sung túc, nào ngờ chỉ có chút xíu thế này.

Triệu Đình Đình biết số tiền đền bù xong, ngay tại chỗ cãi nhau một trận ra trò với Chu Dân.

Cô ta cảm thấy mình bị lừa, suốt ngày cằn nhằn với mẹ chồng.

Bảo bà vô dụng, không đòi thêm được chút tiền đền bù nào.

Mẹ chồng cũng thất vọng tràn trề, nhưng sự đã rồi, bà cũng bó tay.

Bà chỉ biết tự an ủi, mười vạn tuy không nhiều, nhưng cũng coi như là tiền dưỡng già của mình.

Nhưng bà không ngờ, số tiền mười vạn này nhanh chóng bị Chu Dân và Triệu Đình Đình dùng đủ lý do lấy mất.

Chu Dân bảo muốn đổi xe, lấy đi năm vạn.

Triệu Đình Đình nói cần sửa sang nhà mẹ đẻ,

lấy đi ba vạn.

Hai vạn còn lại bị họ gửi tiết kiệm, bảo là để dành sau này cho con đi học.

Mẹ chồng chẳng cầm được đồng nào, ngược lại còn thành người giúp việc không công cho họ.

Trước đây, Triệu Đình Đình còn biết diễn kịch, thỉnh thoảng nấu cho mẹ chồng vài bữa ra h/ồn.

Nhưng giờ, cô ta ngay cả việc giả vờ cũng lười làm.

Mẹ chồng muốn ăn chút đồ ngon, Triệu Đình Đình liền m/ắng: “Bà tưởng bà còn ở nhà chị dâu chắc? Thích ăn gì thì ăn? Giờ nhà tôi đang eo hẹp, cho bà cơm ăn đã là may lắm rồi, còn đòi hỏi này nọ!”

Việc nhà cũng đổ hết lên đầu mẹ chồng.

Ngày nào bà cũng phải đi chợ, nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt giũ.

Lại còn phải lo liệu ăn ở sinh hoạt cho Chu Dân và Triệu Đình Đình.

Chỉ cần làm sai một chút, là bị họ đá/nh m/ắng.

Có lần, lúc giặt đồ, mẹ chồng lỡ ném nhầm chiếc áo len của Triệu Đình Đình vào máy giặt.

Triệu Đình Đình lập tức phát hỏa, chỉ thẳng vào mặt bà mà ch/ửi: “Bà già vô dụng này! M/ù mắt rồi à? Cái áo này tôi m/ua cả ngàn tệ đấy! Bà đền nổi không?”

Nói đoạn, cô ta còn đẩy mạnh mẹ chồng một cái.

Bà đã lớn tuổi, sức yếu không chịu nổi va đ/ập,

ngã phịch xuống đất.

Đầu gối trầy xước, đ/au đến mức không đứng dậy nổi.

Chu Dân về đến nhà, Triệu Đình Đình đã nhanh tay đổ tội trước.

Bảo mẹ chồng cố tình làm hỏng quần áo cô ta, còn định ăn vạ.

Chu Dân không hỏi đầu cua tai nheo, lại quay sang trách m/ắng mẹ chồng: “Mẹ, mẹ có thể làm người ta bớt phiền lòng được không? Đình Đình đi làm vất vả thế, mẹ còn chọc bà ấy tức!”

Mẹ chồng nằm dưới đất, nhìn bộ mặt lạnh lùng của con trai con dâu, trong lòng tràn đầy hối h/ận.

Bà khóc lóc gọi điện cho tôi, nói nhớ lại cảnh tôi m/ua quần áo, m/ua hoa quả cho bà, nhớ lúc tôi đưa bà đi thẩm mỹ viện chăm sóc da, nhớ sự êm ái của chiếc ghế massage...

Hồi đó, bà cho rằng mọi việc tôi làm đều là đương nhiên.

Thậm chí còn chê tôi “làm màu”, chê tôi “khoe khoang”.

Nhưng giờ đây, bà mới hiểu, những thứ bà từng kh/inh thường,

đều đổi bằng tiền bạc và tấm lòng chân thành.

Mà đứa con trai út và con dâu út mà bà hằng mong đợi, chỉ coi bà là cây ATM và người giúp việc không lương.

Bà muốn c/ầu x/in tôi tha thứ, muốn quay về nhà tôi.

Nhưng tôi lấy cớ bận việc, cúp máy.

Trên đời này làm gì có chuyện muốn được cả đôi đường, lại còn đòi thêm nữa.

Về sau, vết thương ở chân mẹ chồng ngày càng nặng,

đi lại khập khiễng.

Thế nhưng Triệu Đình Đình và Chu Dân vẫn bắt bà làm việc nhà.

Ngày nào bà cũng lê cái chân đ/au, tất bật ngược xuôi, ăn không ngon ngủ không yên, sức khỏe ngày càng suy kiệt, tinh thần cũng trở nên ủ rũ.

Có lần, họ hàng ở quê đến thăm, nhìn thấy bộ dạng g/ầy guộc, quần áo tả tơi của bà, ai nấy đều sững sờ.

Họ không ngờ Vương Tú Mai lại có thể sống thảm hại đến thế.

Họ hàng đem chuyện này kể cho tôi và Chu Hàng, khuyên chúng tôi đến thăm bà.

Chu Hàng xưa nay vốn mềm lòng, nhưng lần này lại vô cùng cương quyết.

“Đây là con đường bà tự chọn, bà phải trả giá cho lựa chọn của mình. Nếu giờ chúng ta mềm lòng, chỉ càng làm bà nghĩ chúng ta dễ b/ắt n/ạt, sau này lại còn đến quấy rối chúng ta.”

Ngày tháng trôi qua, tình cảnh của mẹ chồng càng lúc càng tồi tệ.

Nghe nói sau đó bà bị nhiễm trùng vết thương ở chân, phải nhập viện.

Nhưng Chu Dân và Triệu Đình Đình thậm chí không chịu đóng viện phí.

Cả bác sĩ lẫn y tá trong b/ệnh viện đều không đành lòng nhìn cảnh đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm