Đó là giấy thông hành và văn thư thu m/ua dược liệu của quan phủ dành cho dược phường.
"Sau này dược liệu dùng trong quân doanh của Vương phủ, đều m/ua từ chỗ nàng."
Ta lật đến trang cuối.
Giá cả công bằng.
Không hề cho không.
Ta đóng dấu tay lên.
"Hợp tác vui vẻ."
Chàng nhìn dấu đỏ trên giấy.
"Còn một chuyện nữa."
Trong sân lập tức im phăng phắc.
Thím Trương bám vào khung cửa, mắt sáng rực.
Lục Hành lấy từ trong tay áo ra một tấm thiệp cưới.
"Ta muốn cầu hôn nàng."
Chàng nói rất chậm.
"Không phải vì báo ân. Không phải vì thương hại. Không phải để bù đắp cho bất kỳ ai."
Chàng nhìn ta.
"Là ta muốn cùng nàng sống những ngày tháng sau này."
Gió thổi qua sân.
Hương th/uốc và hương cơm trộn lẫn vào nhau.
Ta không nhận ngay.
Lục Hành đặt thiệp cưới lên bàn.
"Nàng có thể suy nghĩ thật lâu."
Ta nhìn tấm thiệp cưới đó.
Giấy trắng sạch sẽ, chữ viết cũng ngay ngắn.
Không có món n/ợ của ai.
Không có sự bố thí của ai.
Chỉ có tên của ta, và tên của chàng.
Ta nói: "Sính lễ đâu?"
Lục Hành ngẩn người.
Thím Trương ở ngoài cửa vỗ đùi cái đét.
"Đồ ngốc này! Mau nói đi chứ!"
Tai Lục Hành đỏ ửng, cúi đầu lấy từ trong ng/ực ra một xấp giấy.
"Hai trang viên ở ngoại ô kinh thành, ba gian cửa tiệm, ba ngàn lượng bạc mặt, tất cả đều ghi tên nàng. Còn nữa..."
Ta ngắt lời chàng.
"Còn cả số tiền chẩn b/ệnh mà ngươi n/ợ ta nữa."
Chàng cười.
"Cả đời này sẽ trả dần."
Ta cầm tấm thiệp cưới lên.
"Được."
Tiếng reo hò của thím Trương làm bụi trên mái nhà rơi lả tả.
Ta cũng cười.
Lần này, đầu ngón tay trong ống tay áo không còn bấu ch/ặt nữa.
Chỉ có tiếng người rộn ràng khắp sân.
Và một con đường mà chính ta đã tự bước đi.
(Hoàn)